Bài dự thi Viết về người phụ nữ Việt Nam nhân ngày 8/3

Bài dự thi Viết về người phụ nữ Việt Nam nhân ngày 8/3

Bài làm

Loading...

Năm nay mẹ 42 tuổi. Mẹ có dáng người dong dỏng cao, da trắng, mái tóc hạt dẻ lượn sóng bồng bềnh, chảy dài xuống quá vai. Hàm răng trắng đều, mẹ đẹp nhất là những lúc mẹ nở một nụ cười, hàm răng đều tăm tắp, trắng ngà lộ ra, trông thật duyên dáng, khuôn mặt hình trái xoan cùng với cặp mắt đen nhánh ẩn dưới hàng lông mày lá liễu.Trong mắt mọi người tôi không biết họ nghĩ như thế nào, nhưng trong mắt tôi, mẹ là một người phụ nữ hoàn hảo không ai có thể thay thế được. Gia đình tôi có 2 anh em đang trong tuổi đi học nên mẹ phải làm lụng vất vả, mưa nắng tảo tần để sau này chúng tôi có một tương lai tốt đẹp. Nghe mẹ kể lúc nhỏ, lúc tôi chỉ là một sinh linh nhỏ bé mới sinh ra trên đời này. Mẹ luôn mong tôi sẽ thành một người con ngoan, học giỏi. Nhưng có những lúc tôi đã làm cho mẹ thất vọng những lúc tôi thất bại. Nhưng khi đó mẹ vẫn nở một nụ cười an ủi, động viên đầy ấm áp với tôi. Đó cũng là động lực giúp tôi tiến bộ hơn và có lẽ đối với tôi không gì hơn lúc nhìn thấy mẹ nở một nụ cười đầy tự hào cho tôi. như lò sưởi ấm trái tim, nếu thiếu đi nụ cười ấm áp của mẹ tôi như thiếu thứ gì đó không thể bù đắp nổi.

Tôi luôn cảm nhận được tình cảm của mẹ dành cho tôi thật lớn lao. Mẹ tôi tần tảo sớm hôm chăm lo cho tôi và gia đình nhỏ, mỗi khi đi làm về dù rất mệt nhưng mẹ vẫn phải nấu cơm. Nhìn mẹ thật khổ nhưng tôi cũng chỉ có thể giúp mẹ những việc có thể làm được, hình ảnh của mẹ mỗi khi làm việc lúc nào cũng in sâu trong tâm trí tôi. Tôi nhớ nhất một hôm, lúc nào đó vào buổi tối, mẹ bảo tôi đi ngủ, tôi chỉ lên gường và giả vờ ngủ. Vì mẹ tôi là giáo viên nên lúc nào cũng làm việc với máy tính. Bỗng nhiên mẹ đứng dậy, tôi tưởng mẹ đã xong việc nhưng không phải, mẹ đứng dậy là để đắp lại chăn cho em rồi mẹ lại ngồi vào bàn làm việc. Một lúc sau bỗng thấy mẹ cười, đang thắc mắc thì một ngọn gió lướt qua như muốn trả lời em: “Mẹ cười vì mẹ đang vui đấy” Câu trả lời này lại càng làm em thắc mắc:” Mẹ vui vì việc gì nhỉ” Lần này thì rung rung muốn nói “Mẹ vui vì được chăm sóc em đấy, cậu bé.

Mẹ tôi cũng như bao khác, thương con và sẵn sàng hi sinh, đánh đổi cả cuộc đời mình cho con. Nhưng đối với tôi, mẹ tôi đặc biệt hơn một chút, cũng có thể vì thương, quý trọng của tôi dành cho mẹ mà tôi nhận thấy sự khác biệt đó. Từ khi tôi còn bé, mẹ chăm sóc tôi từng chút một, không bao giờ để tôi phải đói hay ốm đau, cho tôi những thứ tôi đòi hỏi mà không trách mắng một lời. Tôi thấy lúc ấy mình thật ích kỷ khi không nghỉ đến mẹ vất vả như thế nào. Khi lớn dần, tôi luôn nhắc phấn đấu để không phụ công sinh thành của mẹ. Mẹ là người luôn bên cạnh tôi những lúc khó khăn, động viên tôi những lúc tôi buồn. Mẹ luôn quan tâm đến chị em chúng tôi, vì vậy dù chỉ là một biểu hiện mệt mỏi, một chút chán nản thì mẹ tôi sẽ đều nhận ra ngay. Như khi tôi buồn vì được điểm thấp môn toán, tôi đã khóc rất nhiều, Mẹ hỏi tôi có việc gì xảy ra, lúc ấy tôi cảm thấy tủi thân vô cùng, tôi òa khóc trong lòng của mẹ và nói ra mọi chuyện. Mẹ không những không trách mắng tôi mà an ủi tôi rất nhiều, mẹ nói được điểm thấp thì lần sau cố gắng lên là được. Mẹ lo cho hai anh em tôi ăn học đến trường mà cứ mỗi sáng tinh mơ sáng sớm mẹ tôi đã phải dậy chuẩn bị cơm nước cho chúng tôi. Bởi vì mẹ không muốn chúng tôi phải đói hay không kịp ăn uống gì trước khi đi học, sợ chúng tôi bị chậm giờ học.

Từ ngày ông mất, mẹ tôi đã suy sụp tinh thần rất nhiều. Chúng tôi đã phải động viên mẹ, chăm sóc mẹ để mẹ được khỏe trở lại, mong mẹ hãy vì chúng con. Tôi thương mẹ lắm, ông mất đi mẹ không chịu ăn uống, lúc nào mẹ cũng bên cạnh bàn thờ ông, những giọt nước mắt của mẹ chảy suốt càng làm cho tôi nghĩ và thương mẹ rất nhiều. Và rồi trôi qua mẹ tôi cũng đã khá hơn và quay trở lại với cuộc sống bình thường. Nhưng một điều luôn in sâu trong trái tim mẹ đó là hình ảnh của người ông tôi, người đã dạy dỗ nuôi nấng mẹ tôi nên người và cũng là người mà mẹ tôi đã hy sinh bao sức lực để chăm sóc cho ông. Mẹ luôn dặn dò chúng tôi rằng sống phải biết thương yêu, đùm bọc nhau cho dù hoành cảnh có nghèo nhưng mình phải sống cho đúng đạo làm người. Từ năm này sang năm khác, mẹ như ngọn nến cố cháy mãi để thắp sáng cho tương lai của chúng tôi, mong con cái mẹ không phải sống cuộc sống khổ cực, mẹ luôn mong cho các con trưởng thành và có cuộc sống sung sướng. Những hình ảnh đẹp long lanh của mẹ tôi luôn ở trong tim tôi, là một tấm gương để chúng tôi noi theo.

là tình cảm thiêng liêng nhất trên đời này. Tình cảm ấy đã nuôi dưỡng bao trưởng thành, dạy dỗ bao khôn lớn. Chính mẹ là nguời đã mang đến cho con thứ tình cảm ấy. Vì vậy, con luôn yêu thương mẹ, mong lớn nhanh để phụng dưỡng mẹ và con muốn nói với mẹ rằng: “Cảm ơn trời vì con có một người mẹ như mẹ. Con yêu mẹ rất nhiều!”

Xem thêm:  Soạn văn bài Ôn tập cuối học kì I - Tiết 2