Home / Ngữ văn / Ngữ văn lớp 12 / Nghị luận xã hội về câu tục ngữ: Tiên học lễ, hậu học văn – Văn mẫu lớp 12

Nghị luận xã hội về câu tục ngữ: Tiên học lễ, hậu học văn – Văn mẫu lớp 12

Nghị luận xã hội về câu tục ngữ: Tiên học lễ, – Bài số 1

Ai trong mỗi chúng ta đều phải đi học, đều phải tích lũy thêm những vốn kiến thức cho bản thân. Cũng như ông cha ta đã để lại cho chúng ta một kho tàng những câu ca dao tục ngữ, trong đó có một  câu nói mà tất cả chúng ta đều thuộc làu vì đây là câu nói được đặt ở mỗi lớp ở trường học các cấp: “Tiên học lễ, hậu học văn.”

Theo nghĩa đen của câu tục ngữ thì trước hết phải học lễ nghĩa, sau khi học được lễ nghĩa thì mới có thể học kiến thức. Nếu chỉ có thể học mỗi kiến thức thì rất dễ vì ai cũng có thể học được, nhưng cái khó nhất trong rèn luyện là học lễ nghĩa, học cách ứng xử hay chính là học làm người.

Muốn trở thành một giỏi, có ích cho đất nước, cho xã hội thì mỗi phải biết tu dưỡng đạo đức của bản thân. Phải học cách ứng xử với mọi người, biết đối nhân xử thế để có thể làm tấm gương cho mọi người có thể học tập theo. Rèn luyện đạo đức của bản thân không phải là việc có thể làm trong một sớm một chiều mà đây là việc rèn luyện bền bỉ, lâu dài và suốt cuộc đời. Trước hết, khi còn là học sinh, khi vẫn đang còn ngồi trên ghế nhà trường, bạn cần phải học tập và luôn bồi dưỡng đạo đức, tích cực tham gia các hoạt động của đoàn, đội, tham gia vào các phong trào của đoàn trường. Phải luôn biết ứng xử đúng mực, biết kính trên nhường dưới. Phải biết vâng lời thầy cô, vâng lời ông bà cha mẹ.

Không được có những thái độ coi thường với những người có hoàn cảnh khó khăn, hay tàn tật và luôn phải đối xử công bằng với họ. Đã bao giờ bạn tự hỏi, những người ăn xin sẽ nghĩ như thế nào, nếu bạn “vứt tiền” vào giỏ cho họ chưa? Sẽ rất khó để bạn tưởng tượng được, họ phải đến bước đường cùng, họ không còn sự lựa chọn nào nữa, thì họ mới làm thế. Họ không bắt ép bạn cho tiền, thậm chí những gói đồ ăn thừa, những bộ quần áo cũng của bạn  cũng giúp họ cảm thấy được bao bọc nhiều hơn. Thay vì “vứt tiền” bạn hãy đặt những đồng tiền dù ít nhưng có ý nghĩa vào tay cho họ. Họ đáng được trân trọng, yêu thương thay vì cho rằng: đã đi ăn xin thì không cần lòng tự trọng.

Sau khi bạn đã hiểu được tầm quan trọng và cần thiết phải rèn luyện đạo đức, nhưng trước hết, để hiểu được vấn đề và đưa vào thực tế thì bạn cần phải nhận thức được, sau đó sẽ có những hành động để áp dụng những điều hiểu biết của họ vào trong cuộc sống. Khi đạo đức đã được rèn luyện thì sao đó, bạn cần học tập thật tốt để cung cấp kiến thức cho bản thân. Khi bạn học tiểu học, bạn thấy vốn kiến thức thật nhiều và khó. Nhưng càng lên cao, khi quay đầu nhìn lại, thì vốn kiến thức mình được học trước đây lại quá nhỏ bé. Chính vì vậy, hãy cố gắng để tiếp thu kiến thức cho bản thân.

Sau khi đã rèn luyện và bồi dưỡng cả lễ nghĩa và kiến thức thì bạn hãy đem những kiến thức của mình học được ra để có thể góp một phần công sức nhỏ bé của mình vào sự nghiệp phát triển chung của xã hội. Đó cũng chính là những điều mà ông cha ta đã gửi gắm đến cho con cháu của mình ẩn sau câu tục ngữ: “Tiên học lễ hậu học văn”.

Nghị luận xã hội về câu tục ngữ: Tiên học lễ, hậu học văn – Bài số 2

“Tiên học lễ, hậu học văn” là phương châm giáo dục của người xưa. Phương châm này xuất phát từ dạy học của Nho gia (Khổng Tử và môn đệ). Tuy vậy, đến ngày nay nó vẫn giữ nguyên giá trị. Để hiểu được giá trị của phương châm giáo dục ấy, chúng ta cần hiểu rõ hai từ: “Lễ”, “văn” và mối quan hệ biện chứng của nó.

“Lễ” là phạm trù chỉ đạo đức. “Lễ” có nghĩa là cách ứng xử, giao tiếp có văn hóa giữa người với người theo chuẩn mực đạo đức được xã hội quy định. Theo đó, trong giao tiếp, ứng xử, trong giải quyết các mối quan hệ phải biết kính trên nhường dưới, biết đặt lợi ích riêng sau lợi ích chung. “Văn” có nghĩa là chữ, là kiến thức của loài người được tích lũy qua nhiều thế hệ.

Muốn trở thành người có “lễ” thì phải học, mà học thì phải học “văn”, tức là học kiến thức. Tuy nhiên, học nhiều không có nghĩa là có đạo đức. Nếu một người có học mà không có “lễ” thì được xem là hạng bất nhân. Như vậy, “lễ” – “văn” không thể tách rời nhau.

Ông cha ta từ ngày xưa đã quán triệt sâu sắc tinh thần giáo dục “Tiên học lễ, hậu học văn”, “lễ” và “văn” đều quan trọng như nhau. Thứ tự “tiền” – “hậu” trong mối quan hệ “lễ” – “văn” nên hiểu một cách tương đối, không nên cho rằng ông cha ta chú trọng “lễ” hơn “văn”… Tuy vậy, trong giáo dục, trong ứng xử, giao tiếp, trong giải quyết các mối quan hệ thì phải lấy đạo đức làm trọng.

Bác Hồ đã từng khẳng định: Có tài mà không có đức là người vô dụng, có đức mà không có tài thì làm việc gì cũng khó.

Có một nghịch lý đáng lo ngại, xã hội ngày càng hiện đại thì con người dường như ít chú trọng đến đạo đức, ít quan tâm đến nhau; trong giao tiếp, giải quyết các mối quan hệ thì tỏ ra vô “lễ” – không biết kính trên nhường dưới, luôn đặt lợi ích cá nhân, lợi ích vật chất lên trên các lợi ích khác. Nguyên nhân sâu xa là do giáo dục lệch lạc. Lối giáo dục chỉ chú trọng đến truyền đạt kiến thức, hạ thấp giáo dục đạo đức. Người dạy chỉ chú trọng truyền đạt kiến thức, quan tâm không đầy đủ vấn đề đạo đức của người học. Người học chỉ quan tâm đến tiếp thu kiến thức, coi thường rèn luyện phẩm chất đạo đức.

Xem thêm:  Nghị luận xã hội về nghĩa cử cao đẹp Lá lành đùm lá rách - Văn mẫu lớp 12

Trong nền kinh tế thị trường , quan niệm GD-ĐT ít nhiều bị tác động, chi phối bởi lối giáo dục thực dụng, đề cao truyền thụ kiến thức, xem nhẹ giáo dục đạo đức. Vì vậy, đề cao quan niệm giáo dục đúng đắn của người xưa là cách thiết thực để hạn chế những tác động tiêu cực từ nền kinh tế thị trường.

Để đào tạo ra những con người vừa có tài, vừa có đức thì vai trò của người thầy rất quan trọng. Do đó, người thầy phải mẫu mực cả “lễ” và “văn”, đặc biệt là tư cách đạo đức.

Phương châm giáo dục “Tiên học lễ, hậu học văn” là sự phối hợp giữa giáo dục đạo đức và truyền thụ tri thức, đề cao giáo dục đạo đức. Đây là nguyên tắc đào tạo ưu việt ông cha ta đã đúc kết nên.

Nghị luận xã hội về câu tục ngữ: Tiên học lễ, hậu học văn – Bài số 3

Trong cuộc sống mỗi người chúng ta luôn luôn phải rèn luyện đạo đức và trau rồi thêm những kiến thức quan trọng để bồi đắp cá nhân ngày càng hoàn thiện hơn, như dân tộc ta đã có câu: tiên học lễ hậu học văn”.

Tiên học lễ hậu học văn là truyền thống lâu đời của dân tộc từ xưa đến nay, mỗi chúng ta cần phải hiểu biết về nó để từ đó có những suy nghĩ và hành động đúng đắn. Tiên thường để chỉ những điều trước tiên cần phải làm, hậu đó là những điều sau đó, tiên học lễ hậu học văn đơn thuần nói về những lễ nghi và những văn hóa ứng xử của con người. Tiên học lễ hậu học văn đã xuất hiện trong cuộc sống của chúng ta từ xưa đến nay. Từ xưa đến nay câu tục ngữ này đã được ông cha ta đúc kết và tạo thành những kinh nghiệm sống có giá trị bởi lẽ muốn trở thành những con người có ích cho xã hội trước tiên chúng ta phải là những con người có đạo đức và có văn hóa, nhưng vấn đề đạo đức vẫn luôn được đặt lên hàng đầu, như chúng ta đều thấy lễ nghi và phép tắc là những chuẩn mực vô cùng quan trọng để làm nên một xã hội công bằng văn minh và hiện đại.

Những điều đó không chỉ cho con người chúng ta những bài học quý giá và có giá trị nhất, nó còn làm nên nhiều những ý nghĩa khác nhắc nhở mỗi chúng ta nên phải học hỏi và tu dưỡng bản thân. Trước tiên cần phải học hỏi lễ nghi làm người, sau đó cần phải biết cách ứng xử cho phù hợp với những chuẩn mực mà xã hội đặt ra. Như chúng ta đều được biết trong quãng thời gian chúng ta đi học, chúng ta luôn luôn được học bộ môn đạo đức đó là bộ môn giáo dục cho chúng ta cách làm người đúng đắn và cần phải có những cách ứng xử và cách thể hiện cho phù hợp, giáo dục đạo đức con người không chỉ luôn được đề cao mà nó trở thành một lĩnh vực rộng lớn mà chúng ta luôn luôn phải học hỏi và rèn luyện bản thân.

Muốn trở thành những con người có ích cho xã hội bản thân chúng ta cần phải luôn luôn trau dồi về đạo đức và về mặt ứng xử của mình, đó là những điều mang lại những ý nghĩa tuyệt vời nhất, giá trị về đạo đức luôn luôn được đề cao, trước tiên khi rèn luyện và trau dồi về mặt văn hóa chúng ta phải trở thành những con người có đạo đức, nắm được những điều mà cuộc sống này đang dành cho chúng ta, làm được điều đó thì cuộc sống của chúng ta mới thực sự có giá trị và có ý nghĩa to lớn, trong cuộc sống đạo đức là một vấn đề rất rộng lớn đó là những phẩm chất và những quy tắc ứng xử của con người, những chuẩn mực đạo đức luôn luôn được coi trọng và rèn luyện mạnh mẽ hơn, giá trị của nó vô cùng to lớn và để lại cho chúng ta những điều có giá trị và cần thiết nhất.

Tiên học lễ hậu học văn là câu tục ngữ vô cùng có ý nghĩa từ xưa đến nay, nó vẫn luôn đúng và để lại cho người đọc nhiều suy nghĩ và cách xem xét lại chính bản thân của mình, những điều đem lại giá trị cho cuộc sống này, là con người biết cư xử với nhau như những người có đạo đức và có văn hóa như vậy cuộc sống của chúng ta mới thực sự được văn mình và nó tạo điều kiện để chúng ta phát triển một cách mạnh mẽ và linh hoạt nhất. Trong sự phát triển của con người ngoài kiến thức là những điều cực kì quan trọng để giúp cho chúng ta có nhiều hiểu biết và ngày càng nâng cao trình độ văn hóa của mình lên, thì đạo đức luôn luôn được đặt lên hàng đầu, để trở thành những con người có đạo đức và có văn hóa tốt chúng ta cần phải tuân thủ những quy tắc và những chuẩn mực mà xã hội quy định. Luôn luôn rèn luyện tinh thần phê và tự phê cho bản thân để từ đó cải thiện lại chính bản thân mình một cách có giá trị và có ý nghĩa nhất.

Những lễ nghi văn hóa đó sẽ góp phần hoàn thiện bản thân mỗi con người từng ngày, những người có đạo đức sẽ góp phần làm cho nhân phẩm của họ ngày càng được nâng cao, và họ sẽ có những phép ứng xử phù hợp với tất cả mọi người trong xã hội này, quan hệ giữa con người với con người trong xã hội ngày càng phải được cải thiện và trau dồi một cách có giá trị, chính những điều đó làm nên những điều tuyệt vời nhất trong bản thân họ. Giống như trong cuộc sống chúng ta thấy giá trị về đạo đức và nhân phẩm của mỗi con người luôn luôn được đánh giá cao, nó trở thành những thứ không thể thiếu trong cuộc sống của mình, luôn luôn rèn luyện và trau dồi bản thân từ đó chúng ta sẽ thấy cuộc đời này có nhiều ý nghĩa và nó tươi đẹp hơn.

Xem thêm:  Tả khung cảnh mùa xuân trên quê em - Văn mẫu lớp 7

Những điều mang lại những ý nghĩa tốt đẹp nhất sẽ luôn luôn tồn tại và nó trở thành những thứ thiết yêu và quan trọng cho mỗi con người, giá trị niềm tin và những thử thách luôn luôn được đặt ra cho con người, nhưng khi con người có đạo đức thì những điều đó không làm cho họ bị gục ngã, và họ vẫn vượt qua nó một cách nhanh chóng và có giá trị hơn, mỗi người chúng ta nên rèn luyện bản thân và trau dồi những điều cần thiết nhất để từ đó tạo nên niềm tin giá trị và sự quý giá biết bao cho mỗi con người.

Ngàn đời nay dân tộc ta vẫn luôn luôn coi trọng đạo đức và nó trở thành những điều không thể thiếu trong cuộc sống của mỗi con người biết làm nên những điều có giá trị và ý nghĩa của nó để lại cho con người cũng vo cùng qua trọng và mang những ý nghĩa thiết yếu và mạnh mẽ nhất. Cha ông từ luôn mong muốn chúng ta trở thành những con người có ích cho xã hội, những con người có đạo đức để trở thành những người biết cách cư xử và ứng xử với mọi người, những điều đó không chỉ làm nên những giá trị cao đẹp mà nó để lại cho con người những giá trị cao quý và mạnh mẽ nhất, mỗi người chúng ta đang ngày càng được cải thiện đều đó trong những mối quan hệ hàng ngày, biết ứng xử cho hợp tình và đúng chuẩn mực phải là quá trình rèn luyện và trở thành những con người thực sự có ý nghĩa, những điều mà chúng ta đang làm đều có ảnh hưởng và tác động mạnh mẽ đến cuộc sống của chúng ta, từ những cách cư xử với mọi người và những phẩm chất luôn có trong mình để đối đãi với người khác nó được đánh giá là một con người có văn hóa và có đạo đức.

Song hành với quá trình rèn luyện đạo đức cho bản thân mỗi người cũng nên trau dồi những vốn kiến thức để cho tâm hiểu biết của chúng ta được sâu rộng hơn, không ngừng học hỏi và phát triển bản thân mỗi ngày. Như ông cha ta đã có câu muốn biết phải hỏi muốn giỏi phải học, để trở thành những con người có đạo đức có văn hóa chúng ta phải học hỏi và tạo điều kiện cho bản thân mình có những điều kiện cần thiết để mở mang vốn tri thức của bản thân, giá trị về sẽ luôn luôn được mở rộng và nó thực sự trở thành những điều thiết yêu và phát triển mạnh mẽ trong bản thân mỗi người. Những người có kiến thức rất sâu rộng nhưng đạo đức của họ thấp thì cũng không được xã hội này coi trọng và họ cũng bị xã hội đào thải.

Chúng ta cần phải không ngừng học tập tu dưỡng đạo đức và văn hóa cho bản thân có như vậy chúng ta mới trở thành những con người có giá trị được xã hội công nhận và được dành nhiều tình yêu thương nhiều hơn.

Nghị luận xã hội về câu tục ngữ: Tiên học lễ, hậu học văn – Bài số 4

Từ xưa đến nay, lễ nghĩa luôn là điều mà cha ông ta muốn con cháu có được, không ngừng rèn luyện để đối nhân xử thế đúng chừng mực nhất. Cha mẹ vẫn khuyên chúng ta trước khi học những kiến thức văn hóa thì cần phải rèn luyện kiến thức đạo đức, rèn luyện lễ nghĩa. Mỗi lần bước vào một ngôi trường, chúng ta vẫn thường thấy đập vào mắt là dòng chữ “Tiên học lễ, hậu học văn”. Vậy câu tục ngữ này có ý nghĩa gì trong cuộc sống của mỗi chúng ta?

“Tiên học lễ, hậu học văn” là câu tục ngữ bao gồm hai vế song song với nhau, sóng đôi nhau nhằm bổ sung ý nghĩa cho nhau, để hoàn thiện một nội dung nhất định. Câu tục ngữ ngắn gọn nhưng có nội dung sâu xa nhằm khuyên răn con người ở trên đời.

Vế thứ nhất của câu tục ngữ là “Tiên học lễ”. Tiên chính là đầu tiên, là trước hết. Lễ chính là nghi lễ, là lễ phép hay chính là đối nhân xử thế với những người và những việc xung quanh. Ý nghĩa của vế thứ nhất muốn khuyên răn chúng ta điều trước tiên cần phải học tập và trau dồi lễ nghĩa, cách ứng xử đối với người khác làm sao cho đúng mực, cho được lòng và cho phù hợp với thuần phong mĩ tục của xã hội.

Vế thứ hai là “hậu học văn”. Hậu chính là sau, văn chính là các môn học văn hóa, các kiến thức mà chúng ta học được từ bên ngoài xã hội. NHư vậy vế này muốn nói rằng sau khi đã học được lễ phép thì hãy bắt đầu học các kiến thức văn hóa, trau dồi và rèn luyện kiến thức của mình khi đã biết cách ứng xử với những người xung quanh.

Như vậy, ý nghĩa của cả câu nói chính là khuyên chúng ta nên học cách ứng xử, đối nhân xử thế với người khác trước; rồi sau đó mới bàn đến vấn đề học hỏi những kiên thức văn hóa.

Câu tục ngữ có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với mỗi chúng ta. Bởi rằng nếu một người có học vấn uyên thâm, được đi khắp năm châu bốn bể, được đất nước công nhận những cống hiến. Nhưng ngược lại người đó lại không biết cách ứng xử với mọi người, không coi cha mẹ ra gì, không coi quê hương ra gì. Như vậy thứ anh ta có được là kiến thức nhưng thứ anh ta không có được chính là lễ nghĩa. Một trong những điều làm nên nhân cách, phẩm chất của con người đó.

Khi thiếu đi nền tảng lễ nghĩa thì bản thân chúng ta trở thành một con người không có nhân phẩm. Dù kiến thức có sâu rộng bao nhiêu thì cũng không có ý nghĩa gì hết.

Lễ nghĩa, đạo đức chính là nền tảng quan trọng của xã hội. Người có nhân phẩm tốt con hơn là người có kiến thức rộng và đạo đức không có. Như chúng ta đã biết đất nước cần những người tài, nhưng đất nước cần hơn những người có tâm, có tình vì dân vì nước chứ không phải có tài nhưng vô tâm và thất đức.

Xem thêm:  Nghị luận xã hội về lời dạy của Đức Phật: Giọt nước chỉ hòa vào biển cả mới không cạn mà thôi - Văn mẫu lớp 12

Mỗi người sống trong xã hội này cần phải rèn luyện đạo đức, lễ nghĩa của mình hằng ngày để trở thành một người công dân tốt. Và từ đó sẽ là nền tảng để chúng ta học hỏi kiến thức bên ngoài, trau dồi theo tháng năm để thành người tài.

Như vậy câu tục ngữ “Tiên học lễ hậu học văn” có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với mỗi người chúng ta. Nó chính là thước đo đạo đức, nhân phẩm của một người. Như Bác Hồ nói “Có tài mà không có đức là người vô dụng. Có đức mà không có tài thì làm việc  gì cũng khó”.

Nghị luận xã hội về câu tục ngữ: Tiên học lễ, hậu học văn – Bài số 5

Từ bao đời nay, ông cha ta luôn nêu cao và giữ gìn truyền thống đạo đức của dân tộc. Bao giờ mọi người cũng xử sự với nhau bằng lễ nghĩa, xem lễ nghĩa là bài học hàng đầu đối với con người. Ngay từ lúc còn bé thơ, chúng ta cũng luôn được cha mẹ dạy dỗ và nhắc nhở ta phải nằm lòng câu tục ngữ: "Tiên học lễ, hậu học văn". Trải qua mấy nghìn năm văn hiến, câu tục ngữ vẫn luôn có giá trị, luôn là bài học quí đối với chúng ta.

Quả thật, học lễ nghĩa đầu tiên là thực sự cần thiết. Chính vì vậy mà từ thuở còn nằm nôi, chúng ta đã được các bà mẹ dạy lễ nghĩa qua từng lời ru qua những câu hát trong dân gian đúc kết bao truyền thống đạo đức to Lớn lên một chút, chúng ta lại được cha mẹ hướng dẫn cho cách xử những điều đơn giản nhất, chẳng hạn lời cảm ơn sau khi được cho quà khi bị vi phạm, dạ thưa với người lớn tuổi, đi phải thưa, về phải trình. Rõ ràng lễ nghĩa đạo lí hầu như đã thấm nhuần trong nhận thức của chúng ta từ lúc chưa bước chân đến trường. Đến khi đi học, song song với tiếp thu kiến thức, ta cũng vẫn được thầy cô giáo dục lễ nghĩa, đạo đức kính yêu những người thân, quí mến gần gũi bạn bè, giúp đỡ nhau khó khăn hoạn nạn. Như vậy ở môi trường nào, đạo lí cũng đóng vai trò chủ đạo và có mối quan hệ chặt chẽ với nhau. Một đứa con ở nhà không nghe lời vô phép, bất hiếu thì không thể nào trở thành một học sinh tốt và chắc sau này cũng không thể nào là một công dân có ích cho mai sau. Nếu như ai cũng xem thường phép tắc, trật tự thì trước hết, gia đình ấy cũng sẽ mất kỉ luật, không còn kỉ cương, nền nếp. Gia đình là một tế bào của xã hội, gia như thế thì xã hội sẽ rối loạn. Xã hội rối loạn hỗn độn thì không thể nào văn minh tiến bộ. Cuối cùng là cảnh đất nước thua kém, sa sút mãi không thôi, học đạo lí không bao giờ cũ, cũng không bao giờ hết. Học kiến thức văn ta có thể học mười năm, hai mươi năm. Nhưng học làm người có khi suốt cuộc đời ta vẫn chưa học hết. Chính vì vậy, câu tục ngữ là một lời dạy đồng thời cũng là lời cảnh tình vô cùng đúng đắn đối với tất cả chúng ta.

Nhưng thực tế có khi lại khác, bởi đâu phải ai cũng hiểu và thực hiện như thế. Lời dạy vô cùng thiết thực vậy mà đã có một thời chúng ta bỏ quên, không để ý đến. Đạo đức, lễ nghĩa là nền tảng xây dựng xã hội tốt đẹp. Chúng ta không xem trọng cho nên kết quả dẫn đến tình trạng đạo đức thanh thiêu niên học sinh chúng ta càng lúc càng đi xuống. Thực tế đã có xảy ra bao chuyện trò đánh thầy, con đánh cha mẹ, bè bạn đâm chém giết chóc lẫn nhau. Đáng chê trách hơn là những người xem nhẹ đạo đức, coi thường bài học làm người. Họ chi lo học vun đắp kiến thức cho bản thân mà không chú ý rèn luyện đạo đức. Họ quên rằng đâu chắc hẳn cứ học giỏi là có đạo đức, phẩm chất cao đẹp, được người đời ngưỡng vọng. Những người dù thất học mà biết giữ lễ nghĩa, đạo đức còn đáng quí hơn kẻ học rộng hiểu cao mà thất đức, vô nhân đạo gấp bội phần. Nêu rõ vấn đề, mỗi người chúng ta cần phải có hướng đi cụ thể: "Lễ" hôm nay chi có lễ nghĩa đạo đức đơn thuần mà nó còn phát triển cao hơn thành tình yêu thương gắn bó với quê hương đất nước, lòng hi sinh cao cả đối với nhân dân. Chúng ta ai ai cũng mong muốn trở thành người công dân tốt, đóng góp nhiều nhất cho xã hội. Muốn trở thành người công dân tốt, chúng ta cần thiết phải có nề nếp đạo đức. Muốn được như thế thì ngay từ bây giờ chúng ta phải ra công rèn luyện tu dưỡng đạo đức bản thân. Ở mọi hoàn cảnh chúng ta cần ghi nhớ trong tìm lời dạy quí báu “Tiên học lễ, hậu học văn".

Tóm lại, đạo đức con người là cái đáng quí nhất, đáng trân trọng nhất. Cho nên bài học làm người bao giờ cũng là bài học đầu tiên, bài học phải học suốt cuộc đời cho tất cả mọi người. Để phấn đấu trở thành công dân tốt, hôm nay cạnh "Tiên học lễ, hậu học văn", chúng ta cần ghi nhớ thêm lời Bác dạy: Có tài mà không có đức là người vô dụng, có đức mà không có tài làm việc gì cũng khó".

Nguyễn Tuyến tổng hợp

Từ khóa tìm kiếm

Check Also

camnanghoctap - Nghị luận về vai trò của tri thức

Nghị luận về vai trò của tri thức

Nghị luận về vai trò của tri thức Bài làm Trong lá thư gửi con …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *