Nghị luận xã hội về sự ích kỷ – Văn mẫu lớp 12

Nghị luận xã hội về sự ích kỷ – Bài số 1

“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng, để làm gì em biết không, để gió cuốn đi…”

Loading...

Trước tôi không biết đây là câu hát trong bài hát nào, chỉ tình cờ nghe được và câu hát này đã làm tôi nghe một lần và nhớ mãi. Không biết khi Trịnh Công Sơn viết nên câu hát này ông nghĩ gì, còn tôi, câu hát này luôn ám ảnh tôi mỗi khi nghĩ về sự vô tình của lòng người. Con người có lẽ ai cũng có một phần ích kỉ, và điều đó luôn làm tôi sợ hãi. Sự ích kỉ như một con quái vật đáng sợ có thể hủy hoại nhiều thứ tốt đẹp trong tâm hồn.

Người ta dễ dàng khen những cái không tốt hơn là góp ý chân thành, dễ dàng lờ đi hay chê bai những điều tốt đẹp của người khác hơn là nói lên một câu khen ngợi. Người ta thích chỉ dạy với vẻ kẻ cả nhưng không thích nhìn thấy sự tiến bộ của người khác. Người ta dễ dàng tỏ vẻ an ủi và vỗ về khi bạn gặp bất hạnh hơn là chia sẻ niềm vui, sự may mắn. Nếu mình cứ sống hồn nhiên, chân thật và mong rằng có thể cảm hóa được những người như như vậy liệu có phải là ảo tưởng. Cái đó có lẽ bị gọi là một sự ngu ngốc và khờ khạo.

Khi nhận ra cái ích kỉ ẩn sau cái vẻ bề ngoài vị tha nhân hậu thực sự là một điều tổn thương lớn. Tìm được một tình cảm không vị kỉ trên đời này quả là điều khó khăn. Đã tìm, đã tin và thất vọng… Đã muốn trở nên khôn ngoan, đã muốn trở nên ghê gớm hơn và không thể. Mong muốn điều đó làm cảm động người khác ư? Ảo tưởng. Nếu có một tấm lòng, hãy để gió cuốn đi…tự do và hồn nhiên, đừng mong nhận được gì, đừng mong được hiểu, sẽ dễ chịu hơn nhiều… Vô tình với sự vô tình của lòng người sẽ tìm thấy được sự thanh thản…

Và tôi đã từng nói ”để gió cuốn đi” nghĩa là hãy để lòng tốt của mình vô tư như chẳng hề có giá trị gì, những gì mình làm được cũng hãy coi nhẹ nhàng cho gió cuốn hết đi. Hình như chẳng phải chỉ có tấm lòng, mà mọi chuyện có thể coi nhẹ như gió cuốn thì sẽ chẳng còn những phút giây day dứt, băn khoăn hay dằn vặt. Nhẹ nhàng biết bao! Thanh thản biết bao! Nhưng như thế liệu cuộc đời có còn đáng yêu nữa hay không?

Tôi chưa kịp tìm ra câu trả lời thì tôi đã tự bắt mình phải coi mọi chuyện thật nhẹ, coi như tôi đã quên hết tất cả những cảm xúc mình đã từng có. Và tôi tưởng là mình đã hoàn toàn thăng bằng. Đôi khi nhớ lại cũng không khỏi một chút buồn, một chút luyến tiếc nhưng lại vô cùng thanh thản. Tôi không còn băn khoăn,không còn thắc mắc. Ừ, cứ để mọi chuyện cho gió cuốn đi.

Rồi đột ngột như từ trước đến nay, một lời chúc bất ngờ, rồi chọn cho tôi một bài hát nho nhỏ vì thấy rất giống. Tôi lắng nghe “Để gió cuốn đi” trong một tâm trạng bàng hoàng… Tôi hiểu ra rằng tôi chưa bao giờ có thể quên bất cứ điều gì… Vẫn như ngày xưa, luôn luôn không thể nắm bắt… Hạnh phúc đôi khi là một cảm xúc thật lạ. Vừa như muốn nổ tung ra trong lồng ngực, vừa như muốn nép chặt vào tận sâu trong đáy tim để nằm lại trong đó mãi mãi…

Khi người ta “để gió cuốn đi” thì người ta không cần nghe một lời cảm ơn nữa. Đã là những người bạn thì không cẩn phải nói cảm ơn vì được biết nhau trong cuộc đời này đã là một niềm vui lớn.

Nghị luận xã hội về sự ích kỷ – Bài số 2

Người ta cho rằng “khi thói ích kỉ trở thành lối sống của con người thì tình yêu thương và sự sẻ chia sẽ chỉ còn là những giá trị lạc lõng”. Chúng ta hãy cùng suy ngẫm một chút để thấy rằng: đằng sau vấn đề nổi cộm về một lối sống tiêu cực của con người, là bài học vô cùng quý giá và sâu sắc.

“Thói ích kỉ” trong nhận định trên nên được hiểu là lối sống thực dụng, vụ lợi, đặt quyền lợi, địa vị của bản thân lên trên hết, mà không coi trọng lợi ích của tập thể hay quyền lợi của người khác. Những người nhiễm “thói ích kỷ” nhất định thờ ơ với cộng đồng, thờ ơ với những người sống xung quanh. Bới tôn chỉ của họ là “đèn nhà nhà nào rạng nhà ấy”, “sống chết mặc bây”. Hơn thế nữa, họ sẵn sàng vì quyền lợi của mình mà bỏ qua lợi ích chung của tập thể, hoặc thậm chí là gây tổn hại cho người khác.

Rõ ràng, trong ý niệm của những người nhiễm “thói ích kỷ”, không thể nào tồn tại hai tiếng “sẻ chia”. Bởi “sẻ chia” và “ích kỷ” là hai xu thế đối nghịch nhau. Nếu “ích kỉ” nghĩa là chỉ biết đến bản thân mình, thì “sẻ chia” là hành động hướng về người khác, “thương người như thể thương thân”. Người có khả năng sẻ chia là người có tấm lòng nhân hậu, biết cảm thông và thấu hiểu. Thông qua sẻ chia mà trái tim được sưởi ấm, linh hồn được cứu rỗi, và người gần người hơn, nhân tính hơn.

Sống trong cộng đồng, sẻ chia là cần thiết. Nhưng tiếc thay, “thói ích kỷ” vẫn đang tồn tại như một xu thế của xã hội hiện đại, con người bị cuốn vào vòng xoáy của dành giật, bon chen và những toan tính vật chất. Nếu một ngày nào đó thế giới chỉ còn lại những người ích kỷ, thì đời sống còn gì ngoài những trao đổi, mua bán? Nếu mọi cá nhân đều vụ lợi, thực dụng thì bất kì điều gì người ta làm – “yêu”, ghét, cười, nói, ăn cắp, tặng quà, làm từ thiện hay dồn ép người khác vào đường cùng … – dù là việc gì đi nữa, tất cả chúng đều được thực hiện nhằm mục đích nào đó, với chủ ý nào đó.

Nơi mà ích kỷ trở thành lối sống của con người thì tình yêu và sự sẻ chia sẽ không còn đất sống. Người ta cũng yêu đó! Nhưng chỉ là “tỏ ra yêu”, “giả vờ yêu”, hoặc tự lừa bịp và ảo tưởng rằng mình yêu, để được thỏa mãn lòng tham hay những nhu cầu mà họ cố giấu. Nơi ấy, tình yêu và sự sẻ chia chỉ còn là “những giá trị lạc lõng”, con người tự đào mồ để chôn cất trái tim mình… Cuối cùng, giả vờ yêu cũng là điều khó nữa, sẽ có lúc trung tâm tình yêu co lại, con người đi đến lãnh cảm, lạnh lùng và khô cứng. Lạnh lùng và khô cứng – nên nhớ rằng đây là những tính chất của xác chết.

“Khi thói ích kỉ trở thành lối sống của con người thì tình yêu thương và sự sẻ chia sẽ chỉ còn là những giá trị lạc lõng”.

Đây là một nhận định đúng đắn, được nêu ra như là lời cảnh tỉnh cho tất cả mọi người, đặc biệt là những ai đã và đang nhiễm “thói ích kỷ”. Tuy nhiên, ta hãy đào sâu suy nghĩ thêm một chút. Liệu con người có thể sống hoàn toàn không ích kỷ? Và liệu bạn có sẵn sàng luôn nhận phần thiệt thòi về mình? Vì điều gì? Theo tôi, vấn đề không nằm ở chỗ bạn có nên giữ trong mình một chút ích kỉ hay không, quan trọng là chúng ta hạnh phúc và hài lòng với cuộc sống của mình. Ích kỉ hay hi sinh đều là không cần thiết. Một người ích kỉ chẳng khi nào vui được, anh ta đã lãnh cảm rồi, sao còn vui được nữa? Người biết cách hy sinh vì người khác thì có vẻ hạnh phúc hơn, nhưng sự viên mãn của anh ta không tràn đầy, niềm vui của anh ta không trọn vẹn. Anh ta cảm thấy thiếu vắng hay mất mát thứ gì đó. Nhưng vì anh ta hữu ích và có chút khác thường nên những con người kích kỷ xung quanh cứ ca tụng anh ta, khiến anh ta có cảm giác rằng mình đã đúng.  Không nên ích kỷ và cũng không nhất thiết phải hy sinh, vậy thì điều gì còn lại?

Có một điều may mắn là “thói ích kỷ” không thuộc về bản chất ban sơ của chúng ta, và “hy sinh” cũng không là bản tính của ta. Chúng chỉ là những phẩm chất khả dĩ mà ta tiếp thu và bộc lộ trong quá trình sống. Bên trong một người ích kỷ – nếu chưa đi đến lãnh cảm – thường khởi lên những “tiếng nói nội tâm” khi anh ta làm điều gì đó trái với bản tính của mình. Và “tiếng nói” ấy rất nhỏ bé, tinh tế, thậm chí là phi ngôn ngữ. Anh ta có thể đối diện với nó hoặc phớt lờ nó. Và dù anh ta có nhận ra hay không thì nó vẫn có đó. Nắm bắt được “tiếng nói nội tâm” là dần bắt đầu sống thuận với bản chất của mình. Sống thuận với bản chất của mình thì những phẩm chất đẹp đẽ trong ta cũng tự nhiên hiển lộ. Một đứa trẻ thì sống một cách tự nhiên, không bị chia chẻ thành nửa này, nửa kia. Nó sống vì bản thân một cách toàn bộ. Đứa trẻ không biết hy sinh là gì, nó cho vì nó muốn thế, nó cho mà không hề bận tâm. Nó làm mọi thứ từ niềm vui của chính nó, hạnh phúc của chính nó; nó không làm thế vì người khác nên không cảm thấy mất mát chút nào. Đó là sự cống hiến cao cả nhất, vượt trên cả hy sinh… Không những thế đứa trẻ còn vượt lên khỏi tính ích kỷ nữa.  Người ích kỷ là kẻ nông cạn, hắn chỉ biết đến vật chất, quyền lợi và hư vinh. Những thứ đó chính là mục tiêu của đời hắn. Đứa trẻ biết nhiều thứ quý giá hơn, như là tình yêu, như là sẻ chia… Đứa trẻ không chỉ sống vì quyền lợi, nó sống vì cuộc sống (và quyền lợi là một phần trong đó). Nếu gọi là ích kỉ thì đó là một sự ích kỉ toàn bộ, sự ích kỉ ở tầm cỡ hoàn toàn khác.

Vui thay ta sống hồn nhiên, không ưu phiền, không hy sinh mà hy sinh, ích kỷ mà không ích kỷ. Ta sống toàn vẹn với thân thể này, trí tuệ và trái tim này … Thế rồi ích kỷ tự tiêu. Thế rồi, tình yêu tràn đầy.

Nghị luận xã hội về sự ích kỷ – Bài số 3

Đây là một trong nhiều ý kiến nói về tác hại nặng nề của thói ích kỷ: “Khi thói ích kỷ trở thành lối sống của con người thì tinh thần hy sinh vì cộng đồng, tình thương yêu đồng loại, sự chia sẻ với mọi người chỉ còn là những giá trị lạc lõng.”.

Thói ích kỷ đáng sợ như thế nào, ghê gớm như thế nào?

Nói một cách khác, thói ích kỷ đã tàn phá, đã làm băng hoại luân thường đạo lý, đã giáng một đòn chí tử vào niềm đạo đức của xã hội, đã giết chết tình nhân ái, đức hy sinh của con người.

Ích kỷ là một tính xấu. Kẻ ích kỷ là xấu xa. Thói ích kỷ là một nếp sống đã thành cố tật; là cách sống, là cách ứng xử, cách hành động của một lớp người nào đó trong xã hội, chi nghĩ đến riêng mình, chỉ nghĩ đến cái lợi của riêng mình, mà không hề nghĩ đến ai, nghĩ đến người khác. 

Đạo đức con người bị tha hóa vì tính ích kỷ, thói ích kỷ. Khi con người đã sa vào vũng bùn hám danh hám lợi, thì nhân cách, tâm hồn nhuốm bùn đen; trở thành kẻ đạo đức giả, dùng mọi thủ đoạn xảo quyệt, tinh vi để đánh lừa đồng loại, để giành lấy phần lợi, phần hơn.

Nhân ái là tình cảm tốt của nhân dân ta. Đạo lý của dân tộc coi trọng, đề cao tình nhân ái. Câu tục ngữ: “Thương người như thể thương thân” đã thấm vào máu thịt của mỗi con người Việt Nam chúng ta.

Dám xả thân, hy sinh vì cộng đồng, hết lòng sẻ chia với đồng loại là những việc làm vô cùng tốt đẹp. Trước mọi hoạn nạn khó khăn, trước họa xâm lăng, trước lũ lụt,… nhân dân ta đã đoàn kết một lòng, “nhường cơm sẻ áo” cho nhau, “đồng cam cộng khổ”, “sẻ ngọt chia hùi” với nhau. Trận đói năm Ât Dậu (1945), các cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, chống đế quốc Mỹ trước đây, và chống kẻ thù hung bạo – lũ bành trướng tham tàn phương Bắc hiện nay cho ta thấy và tự hào truyền thống nhân ái, nhân văn của dân tộc.

Nhưng có lúc, có nơi truyền thống cao đẹp đã bị thói ích kỷ của cộng đồng làm cho tổn thương, thậm chí trở thành, hoặc “chỉ còn những giá trị lạc lõng”. Sống trong nền kinh tế thị trường, đồng tiền đã tha hóa “một hộ phận không nhỏ” quan chức. Chạy dự án, chạy chức, chạy quyền, mua bán bằng cấp,… diễn ra khắp nơi mà báo chí đã đưa tin. Thói ích kỷ đã đẩy biết bao con người vào vũng bùn nhơ nhớp, hôi tanh vì mờ mắt làm giàu một cách bất chính; tệ nạn tham nhũng, hối lộ, xa hoa lãng phí,… trở thành “quốc nạn”. Thói ích kỷ đã tự giết chết cá nhân mình, giết chết đồng loại. Kẻ ích kỷ trở thành kẻ vô hồn, vô tình, kẻ tha hóa, kẻ tham lam,… nên đã bị cộng đồng coi khinh và xa lánh. Kẻ ích kỷ tự đánh mất mình, vì tham lam, vì đạo đức giả, không còn biết tự trọng, tự xấu hổ.

Niềm tin, đầy thân ái đã làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp. Mỗi người cần tu dưỡng đạo đức, sống trong sạch, lao động chuyên cần, hết lòng thượng yêu, giúp đỡ đồng loại, để xây dựng nền văn hóa tốt đẹp, để trở thành nhân cách văn hóa.

Phương châm sống: “Mỗi người vì mọi người, mọi người vì mỗi người”, theo ý tôi, phải trở thành bài học của thanh niên học sinh chúng ta.

Nghị luận xã hội về sự ích kỷ – Bài số 4

Mỗi con người sinh ra là một cá thể khác biệt, có những nét tính cách khác nhau. Chúng ta phải hoàn thiện bản thân từng ngày để trở thành người có ích cho xã hội. Tuy nhiên có nhiều đức tính khiến cho bản thân mình trở nên đáng trách, một trong số đó chính là tính ích kỉ.

Vậy tính ích kỉ là gì? Ích kỉ có thể hiểu là chỉ sống cho bản thân mình, lo cho bản thân mình, còn người khác thì mặc kệ, không quan tâm. Những người sống ích kỉ thường chỉ quan tâm đến lợi ích của bản thân, thua thiệt như thế nào.

Biểu hiện của tính ích kỉ trong mỗi con người rất rõ nét. Họ sẽ luôn sống trong tư thế không chịu mở lòng, làm việc gì cũng phải tính toán hơn thua với người khác, nếu thấy lợi về mình thì mới làm còn ngược lại thì thôi. Ích kỉ là một lối sống tiêu cực, không chỉ bào mòn bản chất của chính mình mà còn ảnh hưởng đến xã hội.

Những người chỉ lo đến mình, khư khư giữ lấy lợi ích của riêng mình luôn phải sống trong cái vỏ bọc mà họ tạo ra, rất kín đáo. Chúng ta không thể chui vào đó được, vì hàng rào rất chắc chắn, họ sẽ ít mở lòng, ít hòa đồng và hơn hết là khi nào thấy có lợi ích thì mới làm.

Trong một lớp học, sự ích kỉ biểu hiện rất rõ nét. Khi mình học giỏi hơn bạn, nhưng bạn hỏi về bài toán thì lại bảo không biết, chưa làm được. Đây là một hành động không nên. Và chúng ta nên hạn chế, đừng để nó xảy ra trong cuộc sống của mình. Vì làm như thế chúng ta sẽ bị họ xa lánh, bị bạn bè nói này nói nọ. Bản thân bạn càng ngày càng có thêm thói quen xấu.

Lòng ích kỉ còn có biểu hiện khác, không kém phần sắc nét. Những người có sẵn tính ích kỉ trong người thường né tránh những việc khó khăn, thử thách. Họ sẽ đùn đẩy trách nhiệm cho người khác, vì ngại khó khăn gian khổ, chỉ muốn đươc hưởng thụ quyền lợi. Có thể họ làm được lần đầu tiên nhưng sẽ không có lần thứ 2 và thứ 3 vì mọi người đã biết tính cách của bạn xấu xa như thế nào.

Một người luôn mơ ước có cái này cái kia, thành ông này ông nọ nhưng lại ngại khó khăn, gian khổ, luôn toan tính để đạt được mọi việc bằng thủ đoạn thì chẳng mấy chốc lâu đài cát ấy sụp đổ.

Hậu quả của tính ích kỉ thật khó lường. Bị mọi người xa lánh, và chính bản thân mình cũng không bao giờ có thể phát triển được. Vì ích kỉ nên khi bạn gặp khó khăn thì chỉ một mình bạn vượt qua, không có bạn bè, không có ai bên cạnh. Bạn gieo nhân nào thì gặp quả đấy. Đó chính là luật nhân quả mà bạn phải biết để có thể hoàn thiện bản thân mình từng ngày.

Nếu xã hội có rất nhiều người như vậy thì chắc chắn rằng xã hội đó sẽ không bao giờ phát triển được. Bởi vậy để có thể mang lại một xã hội tốt đẹp cũng như giúp bạn có thể hoàn thiện mình hơn thì hãy vứt bỏ tính ích kỉ, không ngừng rèn luyện bản thân bằng cách giúp đỡ mọi người, quan tâm đến mọi người. Như thế bạn đang tự xây dựng một con người tốt đẹp cho mình.

Nghị luận xã hội về sự ích kỷ – Bài số 5

Ngày 4/12/2013, tài xế Hồ Kim Hậu (quê Bình Định) điều khiển xe tải chở 1.360 thùng bia Tiger và Henineken đi trên quốc lộ 1A theo hướng TP. HCM về tận Bình Thuận. Khi tới vòng xoay Tân Hiệp (thuộc phường Bình Đa, TP Biên Hòa) vì cú cua gấp nên dây cáp chằng sau xe bị đứt, làm hơn 1000 thùng bia văng xuống đường. Nhiều người dân đã lao vòa hôi bia, bất chấp sự van xin của tài xế, đặc biệt là không ai giúp đỡ nạn nhân. Sự kiện trên là một minh chứng cho thói ích kỉ đang ngày càng lan rộng trong đời sống xã hội như ý kiến cho rằng: “Khi thói ích kỉ trở thành lối sống của con người thì tinh thần hi sinh vì cộng đồng, tình thương yêu đồng loại, sự sẻ chia với mọi người chỉ còn là những giá trị lạc lõng”. Nếu giả thiết này trở thành sự thật thì đời sống loài người sẽ trở nên đáng sợ biết bao nhiêu. Chúng ta dễ dàng nhận thấy ý kiến trên đề cập đến lối sống ích kỉ. Với người có lối sống ích kỉ thì những chuẩn mực đạo đức xã hội (tinh thần hi sinh, lòng nhân ái…) chỉ là những giá trị xa lạ hoặc không có ý nghĩa gì bởi mối quan tâm duy nhất của họ trong cuộc sống chỉ làm sao để bản thân mình có lợi ích mà thôi. Thực chất, câu nói nhằm nêu lên những tác hại của lối sống ích kỉ và cảnh báo về một hiện tượng đời sống: thói ích kỉ đang trở thành lối sống của khá nhiều người trong xã hội.

Ích kỉ là chỉ biết vì lợi ích của riêng mình. Người sống ích kỉ luôn nghĩ về bản thân, lấy lợi ích cá nhân làm thước đo mọi giá trị, bất chấp quyền lợi của người khác. Trong tập thể một lớp học hay một số tổ chức luôn tồn tại những cá nhân gây hại như vậy. Khi thói ích kỉ trở thành lối sống của con người thì sẽ dẫn đến sự tha hóa về nhân cách. Khi lối sống ích kỉ trở nên phổ biến trong đời sống thì những giá trị đạo đức truyền thống sẽ trở nên xa lạ, lạc lõng. Chẳng hạn như dân tộc Việt Nam ta vốn có truyền thống “Thương người như thể thương thân”, “Lá lành đùm lá rách”, nếu không chú trọng gìn giữ, để cho lối sống ích kỉ lấn át thì phẩm chất tốt đẹp của dân tộc sẽ biến mất, cái ác sẽ từ từ thống lĩnh tâm hồn con người.

Người có lối sống ích kỉ thường xem nhẹ trách nhiệm của mình đối với xã hội, thờ ơ trước niềm vui của những người xung quanh; đồng thời, họ cũng không coi trọng tinh thần hi sinh vì cộng đồng, tình thương yêu đồng loại, sự sẻ chia của người khác. Những người này có thể cảm thấy những Hiệp sĩ đường phố hay những người làm từ thiện Quán cơm 2000, Trà đá miễn phí, Bánh mì miễn phí là những kẻ dở hơi, rỗi việc, “ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng”. Đối với họ quan trọng nhất là bản thân vẫn còn sung sướng, họ sống theo kiểu “sống chết mặc bay” nên họ hoàn toàn xa lạ với “trách nhiệm xã hội” hay “tình yêu thương đồng loại”.

Tác hại là thế nhưng đáng buồn thay lối sống ích kỉ này lại đang tồn tại trong một bộ phận của đời sống xã hội và đôi khi được che đậy bằng nhiều hình thức bóng bẩy, giả tạo. Khi con người không dám đấu tranh với nó nghĩa là đang dung túng, tạo môi trường và điêu kiện cho lối sống đó lên ngôi. Bởi một lẽ đơn giản, lối sống ích kỉ có thể đem lại nhiều lợi ích vật chất, làm giảm nhẹ trách nhiệm với cộng đồng nên nhiều người đã im lặng để đồng lõa với nó. Họ có thể nói “Tôi ích kỉ nhưng tôi có làm hại ai đâu”. Thoạt nghe thì có vẻ có lí nhưng sống trong cộng đồng mà không vì ai cả thì đó chính là vô trách nhiệm, gián tiếp gây hại cho lợi ích của người khác.

Là học sinh, chúng ta cần lên án và đấu tranh chống lại lối sống ích kỉ, chẳng hạn như không im lặng trước bạn chỉ biết giữ khư khư tài liệu học tập bổ ích cho riêng mình mà không biết chia sẻ cho người khác hoặc rút vào vỏ ốc cá nhân sống như “người trong bao”. Chúng ta phải biết sống vị tha, có tinh thần trách nhiệm, kết hợp hài hòa giữa quyền lợi cá nhân và lợi ích cộng đồng thì mới là một con người có nhân cách đạo đức.

Ý kiến trên đã chỉ ra những tác hại to lớn của lối sống ích kỉ cũng như gióng lên hồi chuông cảnh báo một bộ phận không nhỏ trong xã hội ta đang có lối sống sai lầm như thế. Từ việc nhận thức sâu sắc tác hại của lối sống ích kỉ, mỗi người cần tu dưỡng bản thân và quan tâm giúp đỡ người khác để xây dựng một cộng đồng xã hội tương thân tương ái như truyền thống bao đời của dân tộc Việt Nam. 

Nguyễn Tuyến tổng hợp

Nghị luận xã hội về sự ích kỷ – Văn mẫu lớp 12
4.7 (93.33%) 9 đánh giá

Ứng dụng VĂN MẪU TỔNG HỢP trên điện thoại với hơn 30k bài văn mẫu hay nhất, giải bài tập SGK, soạn văn đầy đủ chi tiết. Hãy tải App ngay để chúng tôi phục vụ bạn tốt hơn nhé!

Nếu thấy bài viết hay, hãy động viên và chia sẻ ban biên tập! Các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.

Loading...