Home / Ngữ văn / Ngữ văn lớp 5 / Tả hình dáng và tính tình của cô (thầy) giáo đã dạy em – Văn mẫu lớp 5

Tả hình dáng và tính tình của cô (thầy) giáo đã dạy em – Văn mẫu lớp 5

Tả hình dáng và tính tình của cô (thầy) giáo đã dạy em – Bài số 1

Trong những năm học vừa qua, đã có nhiều thầy cô giáo dạy em. Nhưng để lại ấn tượng sâu đậm nhất trong em đó là cô Thành, người đã dạy em trong năm học lớp hai.

Cô có một tầm vóc vừa phải. Tuổi của cô đã trạc gần bốn mươi nhưng sao trông cô vẫn còn rất trẻ, vẫn như cô tiên dịu hiền như hồi nào luôn dìu dắt, yêu thương chúng em. Cô ăn mặc rất giản dị. Cách ăn mặc đó luôn trong tâm trí em. Những bộ quần áo trang nhã nhưng lại lịch sự ấy chắc đó chính là một nét gì đó trong cô. Từng bước đi uyển chuyển càng làm tăng thêm vẻ duyên dáng dịu hiền của cô. Khuôn mặt cô tròn trịa, phúc hậu. Nước da trắng hồng rất phù hợp với mái tóc xoăn như một làn suối trong mát của cô. Đôi mắt hiền hậu ấy mà cô luôn nhìn chúng em đầy tình yêu thương bao la cũng đã đủ để nói rằng: Cô như một hiền thứ hai của em. Giọng nói cô nghiêm khắc nhưng em hiểu cũng chỉ để tốt cho chúng em. Từng lời nói, từng cử chỉ ân cần của cô đều truyền cảm hứng cho cho chúng em càng say mê vào bài học hơn. Khi cô giảng bài trên lớp, chúng em như được lạc vào một thế giới khác, một thế giới tri thức với những lời dạy bổ ích. Khi em mắc những lỗi lầm gì, cô luôn nhắc nhở, bảo ban một cách dịu dàng. Trong giờ học, cả lớp hăng hái giơ tay phát biểu ý kiến, cô như càng phấn khởi thêm về lòng say mê học tập của chúng em. Khi đang tập viết, cô nắn nót viết từng nét chữ lên bảng rồi co xuống từng bàn tận tình hướng dẫn chúng em viết bài. Thấy bạn nào viết đẹp, cô liền nở một nụ cười tươi và khen ngợi. Cô Thành: thứ hai của em, một đặc biệt như trong câu hát: “Mẹ của em ở trường là cô giáo mến thương".

Những điều cô đã dạy, những tình cảm cô đã dành cho chúng em sẽ luôn là một động lực dẫn bước em trong cuộc sống và cũng chính là một động lực dẫn bước em trong học tập.

Tả hình dáng và tính tình của cô (thầy) giáo đã dạy em – Bài số 2

Mỗi năm em lên một lớp và được học một cô hoặc thầy giáo mới. Riêng hai năm cuối cấp, em được học cô Hằng. Cô đã dạy em ở lớp bốn, nay lại tiếp tục làm chủ nhiệm lớp năm em đang học.

Cô có dáng người thanh thanh, nước da trắng hồng. Mái tóc đen mượt, óng ả, buông xuống ngang lưng, có cài chiếc kẹp sáng loáng sau gáy. Đôi mắt cô mở to dưới cặp lông mày thanh mịn. Đôi mắt ấy mỗi lần nhìn chúng em vừa bao dung vừa trìu mến. Trên khuôn mặt trái xoan, mỗi khi có điều gì vui, cô lại hé nụ cười tươi với đôi hàm răng trắng bóng, đều đặn và cặp môi tươi tắn. Cô ăn mặc rất giản dị, thường là chiếc quần lụa đen và áo kẻ ca rô màu sẫm. Chân cô đi dép nhựa đế dày, bước đi nhanh nhẹn.

Giờ lên lớp, cô giảng bài rành rọt, hấp dẫn. Giọng nói của cô nhỏ nhẹ, nét mặt vui tươi. Chương trình lớp năm có nhiều bài khó. Chỗ nào chúng em chưa thật hiểu, mạnh dạn hỏi, cô đều tận tình giảng lại. Giờ chính tả, cô đọc to và rõ. Trước khi đọc, cô còn nhắc nhở, dặn dò để chúng em chú ý viết đúng chữ hoa và các vần khó. Giờ làm văn, cô luyện cho chúng em thói quen làm dàn ý, gợi cho chúng em tìm những từ khác nghĩa, diễn đạt ý được sinh động. Cô chấm bài cho chúng em thật kĩ, sửa từng lỗi nhỏ. Chẳng những chú trọng các môn tiếng Việt, Toán, cô còn hướng dẫn chu đáo để chúng em đạt điểm tốt về tất cả các môn học khác. Cô nhẹ nhàng khuyên những bạn hay nói chuyện trong giờ học. Đối với những bạn lười học, cô ghi sổ liên lạc gửi cho gia đình cùng phối hợp giáo dục, nhắc nhở. Cô chưa bao giờ phải to tiếng hoặc xỉ mắng một nào mà lớp vẫn trật tự kỉ luật tốt. Chi đội thiếu niên lớp em là một chi đội mạnh.

Xem thêm:  Kể lại một câu chuyện về gương hiếu học mà em biết - Văn mẫu lớp 5

Cô quan tâm đến mọi hoạt động của đội, hỗ trợ mọi phong trào, để ý từ việc hàng ngày có đội viên nào đi học mà quên đeo khăn quàng đỏ không. Thỉnh thoảng cô còn kể cho chúng em nghe nhiều câu chuyện lí thú, gợi cho mọi người đoàn kết thương yêu, cùng nhau làm việc tốt, tránh điều xấu.

Tả hình dáng và tính tình của cô (thầy) giáo đã dạy em – Bài số 3

Mấy năm rồi, em đã học qua nhiều thầy cô giáo, nhưng cô Phương Lan, người đã dạy em hồi lớp một – là em nhớ nhất.

Cô có vóc người mảnh mai nhỏ nhắn, nước da trắng hồng. Ôm lấy khuôn mặt trái xoan của cô là một mái tóc đen mượt óng chuốt thả xuống ngang lưng. Mái tóc mà bất cứ người bạn gái nào nhìn thấy cũng ao ước. Dưới cặp lông mày lá liễu tự nhiên là đôi mắt đen tròn mở to ấm áp luôn tỏ ra cái nhìn âu yếm. Mỗi khi có điều chi vui lòng là cô hé nụ cười tươi, cho thấy hàm răng trắng bóng đều đặn sau đôi môi đỏ thắm. Nụ cười tươi tắn ấy càng làm cho khuôn mặt cùa có trẻ trung hơn. Hàng ngày, đến lớp, cô chỉ mặc áo dài trắng. Nhìn cô trẻ như một giáo sinh mới ra trường.

Trên lớp, mỗi lần có giảng bài là chúng em ngồi chăm chú để lắng nghe. Giọng nói của cô thật trầm ấm và truyền cảm làm sao, đặc biệt là những khi cô đọc thơ hay kể chuyện. Khi giảng bài, chỗ nào chúng em chưa hiểu thật cặn kẽ, mạnh dạn hỏi, cô đều tận tình giảng lại từng li từng tí, giúp chúng em nhớ luôn bài học tại lớp, em khắc ghi mãi hình ảnh ngày đầu tiên đến lớp, cô dắt em vào tận chỗ ngồi, âu yếm dặn dò. Giờ tập viết, đã biết bao lần cô dịu dàng cầm tay chúng em và các bạn trong từng nét chữ đầu ngượng ngập trên trang giấy mới. Cũng chính cô đã đọc đi đọc lại nhiều lần để chúng em bắt chước đọc cho khỏi ngọng nghịu. Cả năm, hôm nào hết giờ học, cô cũng đưa chúng em qua hẳn bên đường rồi mới yên tâm quay về nhà.

Cô Phương Lan là cô giáo đầu tiên của em. “Mẹ của em ở trường là cô giáo mến thương”. Mai này lớn khôn, dù làm gì, sống ở đâu, em vẫn không thể nào quên được mái trường thân thuộc này, nơi có cô thầy khác nữa đã hết lòng, hết sức dìu dắt em nên người.

Tả hình dáng và tính tình của cô (thầy) giáo đã dạy em – Bài số 4

Gần năm năm trôi qua mà em vẫn còn nhớ hình bóng thầy giáo lớp Một của em vừa mới gặp thầy ngày hôm qua vậy.

Xem thêm:  Soạn văn bài: Viết đoạn văn trong văn bản thuyết minh

Trên vầng trán cao và rộng của thầy đã hằn sâu nhiều nếp nhăn. Nhìn mái tóc đã bạc phơ vì năm tháng, gương mặt gầy gầy. em đoán thầy đã dạy học từ lâu lắm rồi. Thầy đã dìu dắt biết bao thế hệ học, trò, đã cầm tay nắn nót từng nét chữ cho họ, không biết giờ đây có ai còn nhớ đến thầy không! Mắt thầy chắc cũng yếu rồi nên thầy thường đeo cặp kính trắng, nhất là những lúc nhìn vào sách hay chấm bài chúng em.

Tuy tuổi đã ngoài năm mươi nhưng ngày nào thầy cũng đến lớp thật sớm để viết từng chữ mẫu vào vở tập viết hoặc bao lại từng quyển sách đã rách bìa cho học sinh mình. Trong chiếc cặp da cũ kỹ đã phai màu của thầy lúc nào cũng có một con dao lam. Mỗi khi viết chì tà đầu, chúng em đều nhờ thầy chuốt lại. Suốt buổi, thầy cứ bận rộn với đám học trò nhỏ mà có bao giờ thầy tỏ vẻ bực bội đâu. Một lần nọ, em mới bước vào lớp, thầy đã gọi ngay lại. Em hơi lo, không biết thầy sẽ quở trách điều gì. Nào ngờ, thầy sửa lại cái bâu áo mà trong lúc vội vàng sơ ý em quên bẻ lại. Cử chỉ thân ái ấy em không thể nào quên được, ít khi thầy la rầy chúng em lắm. Những lúc chúng em chưa ngoan thầy chỉ mỉm cười hiền lành tha thứ và chỉ dẫn tường tận lại cho tất cả cùng hiểu. Thầy thường khuyên chúng em phái cố gắng học hành để mai này trở thành người hữu dụng cho dât nước.

Trong lớp, hơn ba mươi học trò nhỏ đều coi thầy như vị cha già đầy kính yêu của mình.

Tả hình dáng và tính tình của cô (thầy) giáo đã dạy em – Bài số 5

Năm tháng rồi cũng qua đi, chỉ có là thước đo chính xác nhất tình cảm của . Bây giờ, tuy tôi đã học lớp cuối của bậc tiểu học, sắp sửa từ biệt mái trường thân yêu này, xa các thầy cô giáo của mình để bước tiếp vào bậc trung học. Nhưng với quãng năm năm học ở đây, biết bao những về những thầy cô giáo đã dạy dỗ mình. Mỗi lần nghe ai gọi tên Nhung là tôi khẽ giật mình, bởi một lẽ rất tự nhiên, đó là tên của cô giáo đã dạy tôi trong những ngày đầu chập chừng cắp sách đến trường.

Cô giáo tôi có cái tên nghe thật đẹp, thật hay: Hoàng Thị Cẩm Nhung. Cô là người mẹ dịu hiền đáng yêu nhât trong những ngày tháng tôi học lớp Một. Bởi thế mà mỗi lần nghĩ về các thầy cô giáo thì kí ức tôi lại hiện lên hình ảnh cô giáo Nhung với bao kỉ niệm đẹp và đáng yêu nhất. Với dáng người thon thả, mái tóc dài đen mượt, dù mới gặp hay đã quen thân đều phải trầm trồ khen đẹp. Quê tôi, vốn là một vùng quê xa trung tâm kinh tế, văn hóa của tỉnh, giáo viên đến lớp không mặc áo dài thướt tha lộng lẫy như bây giờ. Dẫu thế, với chiếc áo bà ba trắng cô mặc đến lớp cũng vẫn duyên dáng, mượt mà đáng yêu làm sao! Ngày đó, khi lần đầu vào lớp Một, tôi sợ hoảng lên không chịu vào, mẹ và cô dỗ mãi tôi mới chịu nghe. Trong đầu óc non nớt của tôi lúc đó chỉ nghĩ rằng: Cô giáo phải là một người dễ sợ lắm, với cái thước trong tay sẽ đánh vào bất cứ đứa nào nghịch ngợm làm trái ý cô. Nhưng không, thời gian dần dà đã làm tan biến mọi ý nghĩ vớ vẩn ấy của tôi, vẫn là cô giáo đấy như buổi đầu hiền lành và phúc hậu. Với khuôn mặt trái xoan, hai má bầu bầu lúc nào cũng hồng lên như được thoa phấn. Cái mũi dọc dừa thanh tú trông đã tây tây, lại cộng thêm đôi mắt to và hơi sâu nữa nhìn chẳng khác nào một cô gái Tây, đẹp và sắc sảo. Đôi mắt ấy trong xanh thăm thẳm, lúc đó tôi không biết gọi là đôi mắt gì. Mãi đến sau này tôi mới biết. Người ta gọi là đôi mắt phượng, bởi nó trong và sáng quá. Hai hàng mi vừa cong vừa dài, cứ ngỡ là mi giả, thỉnh thoảng cứ chớp chớp, trông thật là thích. Nhưng có lẽ thích nhất vẫn là ánh mắt nhìn của cô dành cho tụi nhỏ chúng tôi rất đỗi trìu mến và bao dung. Mỗi lần, một ai đó không thuộc bài hay mắc một lỗi lầm gì đấy, chỉ cần nhìn ánh mắt của cô là chúng tôi không thể dối lòng mình được nữa. Đôi mắt ấy biết nói, biết xoa dịu vỗ về, biết khơi dậy niềm vui, biết hướng chúng tôi đến với những hoài bão, đến với cái thiện cái mĩ của cuộc đời. Ẩn dưới vầng trán cao cao thông minh ấy là đôi chân mày vòng nguyệt cân đối, tạo cho khuôn mặt một vẻ đẹp thanh tú. Mỗi lần nhìn cô, tôi ngây thơ nghĩ rằng: Giá như mình chỉ hao hao giống cô dù chỉ một vài nét thôi cũng thích lắm rồi. Cô là của tôi lúc đó và bây giờ cũng thế. Nghe cô giảng bài thì thật thích thú. Sức hấp dẫn của bài giảng không chỉ ở độ chính xác của kiến thức mà còn ở châ't giọng trong trẻo mượt mà của cô. Lúc thì cao vút như tiếng họa mi buổi sáng, lúc thì trầm ấm thướt tha như tiếng chuông chùa chiều tối, đưa chúng tôi đến với những bến bờ lạ của cuộc đời. Mỗi lần nghe cô đọc thơ, tôi có cảm giác y như trong bài thơ của Trần Đăng Khoa vậy: Nghe thơ em thấy đất trời đẹp ra. Cô rất tận tụy, hết lòng vì học sinh thân yêu của mình. Sáng nào đến lớp, có khi rất sớm, cũng đã thấy cô đến tự bao giờ, quét dọn để đón tụi nhỏ chúng tôi. Suốt cả năm học, chưa bao giờ cô tỏ thái độ cáu gắt, giận dồi với bất kì một ai trong mỗi chúng tôi ngay cả những khi không thuộc bài. Tâm hồn cô là cả một khoảng trời chất chứa những yêu thương của người mẹ hiền yêu quí. Những điều hay lẽ phải, những nét đẹp trong tâm hồn của mỗi chúng tôi phần nhiều được khơi nguồn từ những bước đi ban đầu mà cô giáo Cẩm Nhung là người hướng đạo.

Xem thêm:  Thuyết minh về kính đeo mắt - Văn mẫu lớp 8

Có ai đó nói rằng: “Nghề giáo như một nghề chèo đò, mỗi năm là một chuyên đưa khách sang sông. Riêng tôi, tôi không bao giờ quên được người mẹ thứ hai đã cho tôi những gì đẹp đẽ nhất của đạo lí làm người, của tri thức khoa học trong những bước đi đầu tiên ấy. Văng vẳng đâu đây lời ca của một nhạc phẩm “ ở trường là cô giáo mến thương. Cô yêu em vô hạn, dạy dỗ em ngày tháng. Ôi, yêu biết bao nhiêu! ở trường là cô giáo mến thương. Vâng! Đúng thế. Làm sao tôi quên được người mẹ đầu tiên đã mở. cửa tâm hồn mình đón ánh hào quang kì diệu của cuộc đời: Cô Hoàng Thị Cẩm Nhung!

Nguyễn Tuyến tổng hợp

Từ khóa tìm kiếm

Check Also

camnanghoctap - Tả một bạn học sinh trong lớp em được nhiều người quý mến - Văn mẫu lớp 5

Tả một bạn học sinh trong lớp em được nhiều người quý mến – Văn mẫu lớp 5

Nội dung bài viết1 Tả một bạn học sinh trong lớp em được nhiều người …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *