Thuyết minh về một cảnh đẹp quê hương em – Văn mẫu lớp 9

Thuyết minh về một cảnh đẹp quê hương em – Bài số 1

Du khách đi bằng đường bộ từ nam ra bắc, từ bắc vào nam không thế không di qua Hàm Rồng. Hàm Rồng nằm ở cửa ngõ phía bắc tỉnh lị Thanh Hóa, là yết hầu của con đường huyết mạch một thời đánh Mỹ, niềm tự hào của cả dân tộc trong một giai đoạn lịch sử oanh liệt.

Loading...

Hàm Rồng trở thành bất tử với những chiến công oanh liệt và cảnh trí nên thơ. Nhưng hai chữ Hàm Rồng (tên chữ là Long Hạm hay Long Đại) vốn là tên riêng của một ngọn núi hình đầu Rồng với cái thân uốn lượn như một con rồng từ làng Ràng (Dương Xá) theo dọc sông Mã bên phía bờ nam. Trên núi Rồng, còn có động Long Quang, hang ăn thông sang bên kia như hai mắt rồng, được gọi là hang mắt Rồng (cho nên còn có tên gọi là núi Mắt Rồng). Truyền thuyết kế lại, con Rồng đang vờn hạt ngọc ở phía bên kia sông bỗng bị mũi tên độc trúng vào mắt phải, nên phải gục ở bên sông. Mắt phải có lỗ ăn thông lên trên, mùa mưa nước chảy xuống màu đỏ, ấy là nước mắt rồng. Ở dưới động Long Quang, có mỏm đá nhô ra, hàm trên há rộng, hàm dưới ngập trong nước như đang hút nước, nên có tên chữ là Long Hạm, gọi nôm na là Hàm Rồng.

Bên kia sông, có hòn núi Ngọc, tên chữ là Hỏa Châu Phong hay còn gọi là núi Nít, ngọn núi này tròn trăn, các lớp đá chen dày tua tủa như ngọn lửa từ trong lòng đất bốc lên, bởi vậy mà gọi là Hỏa Châu Phong. Chín mươi chín ngọn hên dông Còn hòn núi Nít bên sông chưa về.

Chung quanh núi Rồng có nhiều ngọn núi trông rất ngoạn mục như: Ngũ Hoa Phong có hình năm đóa hoa sen chung một gốc, mọc lên từ đầm lầy. Có hang Tiên với những nhũ đá mang nhiều vẻ kỳ thú: hĩnh rồng hút nước, hình các vị tiên… có ngọn Phù Thi Sơn trông xa như một người đàn bà thắt bên mình một dải lụa xanh nằm gối đầu vào thân rồng. Rồi núi mẹ, núi con như hình hai quả trứng, có núi Tả Ao, vũng Sao Sa có nước trong vắt quanh năm. Rồi núi Con Mèo, núi Cánh Tiên đều có hình thù như tên gọi.

Với cảnh trí nên thơ như vậy, Hàm Rồng là nơi dừng chân của bao tao nhân mặc khách: Lý Thường Kiệt, Phạm Sư Mạnh, Lê Quát, Nguyễn Trãi, Lê Thánh Tông, Ngô Thì Sĩ, Nguyễn Thượng Hiền, Tản Đà v.v…; ở động Long Quang vẫn còn một sô bài thơ khắc trên vách đá.

Hàm Rồng không những có cảnh đẹp thiên nhiên mà còn có bề dày lịch sử hàng trăm thế kỷ, đó là khu di chỉ núi Đọ (cách Hừm Rồng 4km về phía bắc) tiêu biếu cho thời đại đá cũ. Và từ núi Đọ di xuống phía đông nam, cách Hàm Rồng lkm là khu di chi Đông Sơn, tiêu biểu cho nền văn hóa dân tộc thời kỳ đồng thau.

Hàm Rồng còn là nơi ghi dấu nhiều chiến tích lịch sử. Tại đây, thế kỷ XIII, Chu Nguyên Lương, một nhà nho đã hưởng ứng khí thô’ Diên Hồng; chiêu tập dân làng và học trò của mình thành đội quân, lập nên chiến công oanh liệt ở Vạn Kiếp.

Đặc biệt trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, quân và dân Hàm Rồng đã viết nên trang sử hào hùng.

Với quyết tâm cắt đứt mạch máu giao thông quan trọng này của ta, Bộ quốc phòng Mỹ đã trực tiếp chỉ đạo phương án đánh phá Ham Rồng. Chúng đã huy động 121 lần tốp với 2924 lần chiếc máy bay danh phá 1096 trận, ném 71600 tấn bom phá với 11526 quả, 99 bom nổ chậm, bắn 600 tên lửa, 2840 quả rốckét, 2178 quả đạn pháo kích, hảng trăm bom bi và thủy lôi. Tính bình quân mỗi người dân ớ day phải chịu đựng 5 tấn bom đạn của địch. Chỉ riêng trong trận đánh dầu tiên ngày 3, 4 tháng 4 – 1965 đã diễn ra vô cùng ác liệt. Địch đã xuất kích 174 lần tốp, 453 lần chiếc máy bay, ném 350 quả bom từ 500 đến lOOOkg, bắn hàng trăm quả tên lửa. Nhưng cũng trong hai ngày này, quân và dân Hàm Rồng đã chiến đấu ngoan cường, bắn rơi 47 máy bay, bắt sống nhiều giặc lái. Và trong hai lần chống chiến tranh phá hoại, Hàm Rồng đã hạ 116 máy bay, bắt sống nhiều giặc lai, trong đó có 2 pháo đài B52, giữ vững cầu, lập nên một kỷ lục bảo vọ cầu chưa từng có trong lịch sử thế giới, đem lại niềm tự hào cho dAn tộc, bạn bè khắp thế giới khâm phục, ca ngợi. Cũng trên mánh dát rực lửa anh hùng này, đã sản sinh nhiều tập thể anh hùng vA nhưng chiến sĩ anh hùng: Đại đội 4 pháo cao xạ, Đồn công an nhàn dfln Hàm Rồng, Phân đội 3 công an nhân dân vũ trang, Đại đội dAn quân tiểu khu Nam Ngạn, Nhả máy điện 4-4, Đội cầu phả 19/5 rai’ anh hùng Ngô Thị Tuyển, Đỗ Chanh, Ló Kim Hồng v.v…

Hàm Rồng, nơi hội tụ những vẻ đẹp kỳ thú của thiên nhiên, mảnh đất có bề dày lịch sử, tiêu biểu cho nền văn hóa dân tộc, và truyền thống dấu tranh dựng nước và giữ nước ngoan cường, mãi mãi là niềm kiêu hãnh, tự hào của nhân dân cả nước và là điềm du lịch hấp dẫn của du khách gần xa.

Thuyết minh về một cảnh đẹp quê hương em – Bài số 2

Biền hồ Tơ Nưng ở Gia Lai là viên ngọc bích ẩn hiện giữa lòng Trường Sơn hùng vĩ. Qua thành phố Pleiku, theo quốc lộ 14 thì đến hồ.

Hồ hình bầu dục, diện tích gần 250 ha, lòng hồ có chỗ sâu đến 20, 30 mét. Nước hồ trong xanh bốn mùa, về mùa mưa, mặt hồ mênh mông như biển. Tơ Nưng có nghĩa là "biển trên núi".

Là học sinh trường nội trú dân tộc, em đã được các thầy cô đưa đến tham quan hồ Tơ Nưng hai lần. Những ngày đẹp trời, hồ Tơ Nưng mang vẻ đẹp thần tiên. Xung quanh hồ có muôn loài hoà đua nở, trăm sắc nghìn hương. Hoa ê ban màu sữa, hoa mua tim tím, hoà ngải trắng hồng.

Hồ là nơi trú ngụ của nhiều loài chim. Chim sin sít lông tím, mỏ hồng, tiếng kêu như tiếng kèn đồng. Chim bói cá với đôi cánh xanh biếc pha màu xanh da cam; chim cuốc lông đen trũi hoặc lốm đốm hoà mơ. Bầy le le có đến hàng trăm con bơi lội trên hồ tưởng như vịt nhà của ai đó. Có nhiều giống chim lạ như chim Kơ túc, Kơ vông, chim d’rao, chim trắc la mà sự tích đều phủ mờ thần tích, huyền thoại.

Hồ Tơ Nưng là vựa cá của cao nguyên: cá chép, cá trắm, cá trôi, cá đá, cá niềng, cá chày, cá ngựa, rùa, ba ba…

Thuyền độc mộc của những chàng trai Ba Na, những cô gái Gia Rai thấp thoáng ẩn hiện trên mặt hồ mênh mông, lúc sáng sớm, lúc chiều tà là hình ảnh đáng yêu nhất đối với du khách gần xa khi đến thăm thú hồ Tơ Nưng.

Biền hồ Tơ Nưng của quê hương em đó. Xa mà gần, có nhiều cảnh lạ, vật lạ rất hấp dẫn, hỡi bạn yêu quý đó đây gần xa.

Thuyết minh về một cảnh đẹp quê hương em – Bài số 3

Quy Nhơn từ lâu đã được xem như là  một trong những thắng cảnh nổi tiếng của Việt Nam. Nhắc  đến Quy Nhơn, ta không thể không nhắc đến Ghềnh Ráng- một bức tranh tuyệt mĩ mà thiên nhiên  đã ban tặng cho đất và người Quy Nhơn. Nếu đã một lần đặt chân đến Ghềnh Ráng, bạn sẽ không bao giờ quên được cảnh sắc nên thơ, non nước hữu tình nơi đây.

Ghềnh Ráng cách trung tâm Quy Nhơn hai cây số về phía nam. Có thể đến đây bằng nhiều cách, cả đường thuỷ lẫn đường bộ. Ghềnh Ráng là một quần thể sơn thạch chạy sát biển với nhiều nét hoang sơ đặc trưng. Dọc theo bờ biển là những bãi đá nhô lên khỏi mặt nước với nhiều hình thù khác nhau, dường như đã tạo nên một sự sắp xếp có chủ ý của thiên nhiên. Những bãi đá ấy quanh năm đối mặt với bao sóng gió nơi biển cả, hình thành nên các gành, rạn. Nơi đây ngày ngày vẫn có từng đàn chim nhạn đông đúc kéo nhau đến sinh sống và tìm mồi. Có lẽ vì vậy mà nơi đây được người dân địa phương đặt tên là Nhạn Châu hay Bãi Nhạn. Ghềnh Ráng vừa có biển, vừa có núi mà còn cả suối trong nữa. Từ đỉnh núi có thể phóng tầm mắt ra toàn cảnh Ghềnh Ráng. Phía nam là cảnh sắc sơn thuỷ hữu tình với dải núi trùng điệp chạy dài sát bờ biển đến tận Quy Hoà, nơi có một bệnh viện dành cho người bị bệnh phong được xây dựng từ thời Pháp thuộc. nhìn lên phương bắc là những bãi cát vàng óng mịn. Vào lúc hoàng hôn buông xuống, những bãi cát này càng trở nên mờ ảo bởi những tia nắng huy hoàng còn sót lại của mặt trời lúc xuống biển. Những con sóng xô vào bờ cát rì rào. Cả đất trời như quyện vào nhau, bao phủ lên không gian nơi đây một sự yên bình, êm dịu, đem đến cho con người chút thư thả, lắng đọng nơi tâm hồn. Nhìn về phía xa, thành phố Quy Nhơn hiện ra tấp nập, nhộn nhịp với ánh đèn, đường phố đông người qua lại, khác xa với Quy Nhơn tĩnh lặng ngày nào. Ôm trọn bãi cát vào lòng là biển mênh mang một màu xanh biếc, xanh của đất trời, xanh của cây cỏ. Chính biển đã nuôi sống biết bao thế hệ người Quy Nhơn bằng sự giàu có của mình. Có rất nhiều loại hải sản, đặc biệt là những loại có giá trị kinh tế cao như cá ngừ đại dương, cá chim,…Quay về hướng tây, bán đảo Phương Mai hiện lên sừng sững như một tấm bình phong khổng lồ che chắn, bảo vệ cho Ghềnh Ráng cũng như thành phố Quy Nhơn. Nhìn về phía đông nam là Cù Lao Xanh, một địa danh nổi tiếng của đất Bình Định. Trước đây, muốn qua Cù Lao Xanh phải đi một đoạn đường rất dài đầy trắc trở nhưng giờ đây, chỉ cần đi canô là sẽ đến được đây trong thời gian ngắn. Một ngọn hải đăng đã được dựng lên làm cột mốc định hướng cho người đi biển. Men theo con đường mòn lên núi có rất nhiều điều thú vị để ta khám phá. Đó là những tác phẩm điêu khắc kì diệu mà tạo hoá đã tạo nên. Ví như hòn đá có hình mặt người hay hòn Vọng Phu, hòn Chồng nhô ra biển đông, một mình trơ trọi giữa biển cả nhưng vẫn không hề ngã đổ mà vững bền, hiên ngang cùng với thời gian. Từ hòn Chồng đi thêm một đoạn nữa là vô số hang động kì bí, huyền ảo đang chờ bàn tay con người khai phá. Xa hơn nữa là một cảnh tượng vô cùng kì thú. Đó là một bãi rộng hơn bốn mươi mét vuông chỉ toàn đá là đá, đặc biệt ở chỗ, hòn nào hòn nấy bề mặt nhẵn bóng, hình dạng hệt như những quả trứng khổng lồ. Đó cũng là lí do tại sao bãi đá này được đặt tên là Bãi Trứng. Kế cận bãi là một mạch nứoc ngầm chảy ra từ khe đá tạo thành hai giếng nước ngọt  hình lòng chảo nằm kề nhau. Nứoc ở đây trong vắt, ngọt thanh. Dạo hết bãi đá ven biển là sẽ thấy một bãi cát vàng mịn hình lưỡi liềm. Chính vì cảnh đẹp nên thơ, huyền ảo nơi đây, biết bao cảm hứng thi ca đã nảy sinh, làm nên những bài tình ca bất hủ cho thi ca Việt Nam muôn đời.

Chính cái tên của Ghềnh Ráng cũng hàm chứa bao nét đặc trưng của con người nơi đây. Xưa kia, mỗi khi đi qua những gành, rạn, những người dân chài phải tìm cách hãm bớt gió để thuyền đi chậm lại, tránh không cho thuyền va chạm vào những bãi đá nhọn nhô ra biển. Thao tác này trong ngôn ngữ bình dân của những người dân chài gọi là ráng. Lâu dần, người ta đọc trại thành Ghềnh Ráng. Cái tên mộc mạc xuất phát từ cuộc sống lao động thường ngày của người dân nơi đây, đủ cho ta thấy cái sự chất phát, chân tình, hoà mình với thiên nhiên trong tâm hồn họ.

Trong tiềm thức dân gian, cảnh đẹp bao giờ cũng gắn liền với truyền thuyết về thần tiên. Tương truyền rằng ngày xưa có một cô gái nết na yêu một chàng trai cùng làng. Họ có một mối tình thật đẹp. Nhưng không may, một viên quan vì quá mê sắc đẹp của nàng, rắp tâm chia rẽ tình cảm đôi lứa để lấy nàng làm vợ. Chàng trai đi lính, cô gái phải ở nhà tìm tổ yến để giao nộp cho viên quan nọ. Người con trai đã trốn lính, không quản nguy hiểm ra biển tìm tổ yến cho người yêu. Thời gian trôi qua, đã quá hạn mà chàng trai vẫn chưa về, người con gái bị truy đuổi gắt gao đến Ghềnh Ráng thì bỗng nhiên trời nổi giông tố, núi nứt ra một khe lớn cho nàng chạy vào rồi biến mất. Chàng trai trên đường quay về gặp giông bão, mất hết tổ yến, cũng trôi dạt vào đây, thấy bóng người con gái lúc ẩn lúc hiện bèn chạy theo rồi cả hai cùng biến mất. Cũng bởi câu chuyện cảm động đầy chất nhân văn ấy mà Ghềnh Ráng còn được người đời đặt là Tiên Sa, tức Ghềnh Ráng- Tiên Sa.

Ở Ghềnh Ráng trước đây còn có một toà biệt thự ba tầng cùng những công trình phục vụ cho cuộc sống đế vương trong những khi đi kinh lí, nghỉ ngơi, thưởng ngoạn cảnh đẹp do vua Bảo Đại- vị hoàng đế cuối cùng của chế độ phong kiến Việt Nam cho xây dựng vào năm 1927. Toà biệt thự này hiện nay chỉ còn lại phế tích. Khu vực này còn được gọi là Bãi Tắm Hoàng Hậu.

Đến với Ghềnh Ráng, ta có thể thưởng thức phong cảnh nơi đây bằng các hoạt động gắn với biển như tắm biển, du lịch bằng thuyền hay lặn biển. Đặc biệt hơn nữa, ta có thể thử qua một số trò chơi cảm giác mạnh như lướt ván. Nếu không thích biển, ta cũng có thể tham gia vào một chuyến thám hiểm khám phá rừng rậm hoang sơ khi đi sâu vào khu rừng ở đây hay làm một chuyến leo núi. Sẽ thật tuyệt nếu được đứng trên đỉnh núi nhìn xuống quang cảnh ở dưới. Đó sẽ là một cảm giác không bao giờ quên. Ghềnh Ráng còn xây dựng một khách sạn và nhà hàng ngay cạnh bờ biển để phục vụ cho nhu cẩu ẩm thực của khách du lịch. Luôn có những món hải sản tươi sống rất đa dạng cho thực khách lựa chọn. Sau chuyến du lịch thú vị, ta còn có thể mua vài món đồ lưu niệm đặc trưng chỉ có ở Ghềnh Ráng làm quà cho bạn bè và người thân.

Ghềnh Ráng ngày nay đã được đầu tư phát triển thành một khu du lịch trọng điểm của thành phố Quy Nhơn cũng như tỉnh Bình Định. Và trong tương lai, nó sẽ thu hút nhiều sự chú ý cũng như khách du lịch, góp phần vào sự tăng trưởng, đi lên của Bình Định. Ta sẽ không thể nào quên được vẻ đẹp hoang sơ của Ghềnh Ráng cũng như tâm hồn con người nơi đây.

Thuyết minh về một cảnh đẹp quê hương em – Bài số 4

Với những người yêu du lịch, nhắc đến Mộc Châu là nhắc đến những đồi chè trái tim, thác Dải Yếm, rừng thông Bản Áng, Động Sơn Mộc Hương… Trong tôi, Mộc Châu là đồi chè bạt ngàn mướt xanh, là trảng cỏ mơn mởn xuân thì, là những đứa trẻ mắt to tròn thơ ngây ríu rít, là một Mộc Châu mộc mạc yên bình trong những cành đào ngày Tết và cả những cung đường mùa Xuân trắng màu hoa mận…

Với những “phượt thủ”, quốc lộ 6 là một cung đường mơ ước. Những chiếc xe máy rong ruổi lang thang, nổi bật trên nền trời xanh trong và con đường xanh cây cỏ là màu áo đỏ yêu thương, như trái tim nhiệt huyết đắm chìm vào khung cảnh nên thơ của núi rừng Tây Bắc.

Tôi còn nhớ lần đầu tiên ước hẹn cùng Mộc Châu là vào một ngày giáp Tết, trời không chiều lòng người, sương mù giăng kín, cái lạnh cóng với mưa phùn lất phất ngấm vào da thịt… Lúc đó, tôi và những bạn đồng hành chưa có kinh nghiệm, hành trang mang theo là sự sôi nổi của tuổi trẻ, một ba lô đầy thức ăn, và lớp áo ấm không xua hết được giá rét. Khoảnh khắc xe máy xuyên qua lớp mù đặc đoạn đèo Đá Trắng, xe này chỉ nhìn thấy đuôi xe kia, chúng tôi dường như đã rất thất vọng… nhưng sự ương bướng của tuổi trẻ đã thôi thúc chúng tôi đi đến cuối cung đường. Và cho đến khi những đường cong tuyệt đẹp của Mộc Châu hiện ra trước mắt… hai bên đường là những thân mận im lìm, trầm lắng, khẳng khiu… và hoa mận – Ôi là hoa mận trắng xóa khung trời! Đến tận bây giờ, khoảnh khắc rừng mận trắng xóa in trong lớp sương mờ huyền ảo vẫn đọng lại nguyên sơ trong tôi, vì đó cũng là lúc tôi nói tiếng yêu đầu với Mộc Châu, và bây giờ tình yêu vẫn tiếp diễn, như thế…

Tôi yêu những đứa trẻ ở đây, yêu cái cách chúng hồn nhiên cười đùa trên những chiếc xích đu tự tạo bên hiên nhà, yêu cách những người chị trẻ con khệ nệ bế ẵm nựng nịu em mình, yêu cách chúng bẽn lẽn đến bên chúng tôi, ngại ngùng giơ đôi bàn tay bé nhỏ xin quà bánh, yêu đôi mắt mở to, yêu bàn tay bé xíu vẫy vẫy… Khi nhìn vào chúng, chỉ thấy như quên hết những phức tạp, bon chen của cuộc sống đời thường.

Mộc Châu đẹp bình dị trong mái nhà ở những làng bản xa, mà phải rất khó khăn chúng tôi mới có thể đi xe trên những con đường đất gập ghềnh để đến được, nhưng những điều nhận được khiến cho chúng tôi sẵn sàng đánh đổi mệt nhọc. Đó là những nếp nhà dựa lưng vào đá núi, là những gốc đào mận sum suê hoa lá đứng yên như canh giữ cho sự yên bình ấy, là khói bếp mang hương gỗ ngai ngái, những bộ trang phục sặc sỡ trên dây phơi, lợn gà cần mẫn sục sạo quanh sân nhà…bức tranh ấy sẽ không chỉ nhẹ nhàng đi qua tâm trí, mà mỗi lần nhớ về, đều cảm nhận được từ rung động trái tim.

Mộc Châu như một cô gái mang nhiều nét hấp dẫn, và một trong những điểm đặc biệt nữ tính của cô ấy là những chiếc áo hoa. Không chỉ là hoa đào ấm trời Xuân, không chỉ là hoa mận trắng bảng lảng như mây trong sương mù, mà còn là những cánh đồng hoa cải, màu trắng tinh khiết của hoa, màu xanh mộc mạc của lá, trải dài không thấy điểm cuối, như nối liên với trời cao không gợn. Những biển hoa cải trắng này như đã trở thành “thương hiệu”, thành dấu ấn riêng của Mộc Châu, như là tam giác mạch son sắt của Hà Giang yêu dấu!

Cô gái Mộc Châu được mẹ thiên nhiên ưu ái ban cho “Dải Yếm” vô cùng mềm mại. Thác Dải Yếm (thác Nàng, thác Bản Vặt) cho chúng ta cảm nhận được sự cuốn hút qua những thác nước đổ xuống khi khoan thai, lúc mạnh dạn, như đang kể câu chuyện tự tình của nước non. Thác Dải Yếm đẹp nhất vào tháng 4 đến tháng 9 hàng năm, bởi lúc này lượng nước đổ về nhiều, toàn bộ thác là một màn nước trắng xóa, vừa hùng vĩ, vừa thơ mộng. Nhìn từ xa, thác như một “dải yếm” hững hờ nối giữa trời và đất.

Thả bộ lững thững trong rừng thông bản Áng, hòa mình vào khí trời thanh mát, trong lành, nhìn mặt trời xuyên qua những vòm cây, nghe tiếng chim hót râm ran… cảnh sắc bên hồ nước mênh mang như một bài tình ca êm ái, rót vào lòng ngòn ngọt, xua đi hết tạp niệm, vẩn vơ. Tôi chỉ muốn được làm một cô gái nhỏ, tinh nghịch ngắt một nhành hoa dại cài lên tóc, tung tăng hát vang một bài tình ca rồi nằm xuống bãi cỏ, ngắm nhìn những cây thông thẳng tắp trên cao, mãi mãi như thế…

Tôi yêu Mộc Châu! Và cho đến cả sau này, khi già đi, đi nhiều hơn, đến nhiều nơi, chắc chắn tôi vẫn dành cho Mộc Châu một góc trong trái tim, vì đó là nơi đã đánh thức rất nhiều đam mê khám phá trong tôi, đã vỗ về và cho tôi rất nhiều tình cảm và kỉ niệm đẹp. Có một Mộc Châu như thế…

Thuyết minh về một cảnh đẹp quê hương em – Bài số 5

Vịnh Hạ Long một kiệt tác của thiên nhiên được công nhận là di sản thế giới, là một trong những điểm thu hút nhiều khách du lịch nhất tại Việt Nam. Tự hào thay khi chúng ta được sở hữu một danh lam thắng cảnh tuyệt vời đến thế.

Hạ Long theo nghĩa đen có nghĩa là Rồng bay xuống. Cái tên này gắn liền với một truyền thuyết đã được lưu truyền từ đời này qua đời khác. Truyền thuyết kể lại rằng ngay từ những ngày đầu lập nước, người Việt đã bị giặc ngoại xâm tấn công theo đường biển. Biết trước được điều này Ngọc Hoàng đã sai Rồng Mẹ mang theo một đàn Rồng Con xuống hạ giới giúp người Việt đánh giặc. Khi thuyền giặc chuẩn bị ồ ạt tiến vào bờ cũng là lúc đàn Rồng từ trời cao bay xuống. Đàn Rồng lập tức phun ra vô số châu ngọc và thoắt biến thành muôn ngàn đảo đá ngọc bích trên biển. Những hòn đảo liên kết với nhau tạo nên bức tường thành vững chắc làm đoàn thuyền giặc đang lao nhanh, bị chặn đột ngột, đâm vào các đảo đá và đâm vào nhau vỡ tan tành. Sau khi giặc ngoại xâm bị đánh đuổi ra khỏi bờ cõi, Rồng Mẹ và Rồng Con không trở về trời nữa vì họ đã say mê vẻ đẹp của nước và biển nơi hạ giới. Họ quyết định ở lại chính nơi mà trận chiến đã diễn ra. Vị trí mà Rồng Mẹ đáp xuống là Hạ Long và nơi mà Rồng con đáp xuống, cúi đầu chào mẹ của mình chính là Bái Tử Long, nơi những chiếc đuôi quẫy mạnh được gọi là Bạch Long Vĩ.

Vịnh Hạ Long là một vịnh nhỏ thuộc phần bờ Tây vịnh Bắc Bộ tại khu vực biển Đông Bắc Việt Nam, thuộc địa phận tỉnh Quảng Ninh. Vịnh Hạ long được hình thành do sự vận động của đá và nước, là một tác phẩm nghệ thuật địa lí được hoàn thành sau hàng triệu năm biến đổi của địa chất. Là trung tâm của một khu vực rộng lớn có những yếu tố ít nhiều tương đồng về địa chất, địa mạo, cảnh quan, khí hậu và văn hóa, với vịnh Bái Tử Long phía Đông Bắc và quần đảo Cát Bà phía Tây Nam, vịnh Hạ Long giới hạn trong diện tích khoảng 1.553km² bao gồm 1.960 hòn đảo lớn nhỏ, phần lớn là đảo đá vôi.

Từ trên cao nhìn xuống, vịnh Hạ Long như một bức tranh thuỷ mặc khổng lồ vô cùng sống động. Đó là những tác phẩm tạo hình tuyệt mỹ, tài hoa của tạo hoá, của thiên nhiên biến hàng ngàn đảo đá vô tri tĩnh lặng kia trở nên những tác phẩm điêu khắc, hội họa hoàn mỹ với muôn hình dáng vẻ yêu kiều, vừa rất quen thuộc vừa như xa lạ với con người. Hàng ngàn đảo đá nhấp nhô trên sóng nước lung linh huyền ảo, vừa khoẻ khoắn hoành tráng nhưng cũng rất mềm mại duyên dáng, sống động. Đi giữa Hạ Long với muôn ngàn đảo đá, ta ngỡ như lạc vào một thế giới cổ tích bị hoá đá nơi đây. Đảo thì giống hình ai đó đang hướng về đất liền – hòn Đầu Người; đảo thì giống như một con rồng đang bay lượn trên mặt nước – Hòn Rồng; đảo thì lại giống như một ông lão đang ngồi câu cá – hòn Lã Vọng; và kia hai cánh buồm nâu lực lưỡng đang rẽ sóng nước ra khơi – hòn Cánh Buồm; rồi hai con gà đang âu yếm vờn nhau trên sóng nước – hòn Trống Mái; đứng giữa biển nước bao la một lư hương khổng lồ như một vật cúng tế trời đất – hòn Lư Hương… Tất cả đều rất thực, thực đến kinh ngạc. Những đảo đá diệu kỳ ấy biến hoá khôn lường theo thời gian và góc nhìn. Tới đây ta mới nhận ra tất cả chúng không phải là những hòn đảo vô tri tĩnh lặng mà như có hồn và đều sống động.

Tiềm ẩn trong lòng các đảo đá ấy là những hang động tuyệt đẹp như động Thiên Cung, hang Đầu Gỗ, động Sửng Sốt, hang Trinh Nữ, động Tam Cung… Đó thực sự là những lâu đài của tạo hoá giữa chốn trần gian. Từ xưa, Hạ Long đã được đại thi hào dân tộc Nguyễn Trãi mệnh danh là “kỳ quan đất dựng giữa trời cao”. Bao tao nhân mặc khách từ khắp năm châu khi đặt chân đến đây đều cảm thấy bàng hoàng trước vẻ đẹp kỳ vĩ của Hạ Long, dường như họ đều cảm thấy lúng túng và bất lực bởi vốn từ hiện có vẫn chưa đủ để mô tả vẻ đẹp của Hạ Long.

Vịnh Hạ Long cũng là nơi gắn liền với những trang sử vẻ vang, hào hùng của dân tộc Việt Nam với những địa danh nổi tiếng như Vân Đồn – nơi có thương cảng cổ sầm uất vào thế kỷ thứ 12; có núi Bài Thơ lịch sử; cách đó không xa dòng sông Bạch Đằng – là chứng tích của hai trận thuỷ chiến lẫy lừng của các thế hệ ông cha chống giặc ngoại xâm. Không chỉ có vậy, Hạ Long còn là một trong những cái nôi của con người với nền Văn hoá Hạ Long huy hoàng thời Hậu kỳ đồ đá mới tại những địa danh khảo cổ học nổi tiếng như Đồng Mang, Xích Thổ, Soi Nhụ, Thoi Giếng…

Hạ Long cũng là nơi tập trung đa dạng sinh học cao với những hệ sinh thái điển hình như hệ sinh thái rừng ngập mặn, hệ sinh thái rạn san hô, hệ sinh thái tùng áng, hệ sinh thái rừng cây nhiệt đới… Với hàng ngàn loài động thực vật vô cùng phong phú, đa dạng như tôm, cá, mực… Có những loài đặc biệt quý hiếm chỉ có ở nơi đây.

Với các giá trị ngoại hạng về cảnh quan và địa chất, địa mạo vịnh Hạ Long hội tụ những điều kiện thuận lợi để phát triển ngành kinh tế du lịch với loại hình đa dạng. Đến vịnh Hạ Long, chúng ta có thể tham gia các hoạt động nghiên cứu khoa học, tham quan ngắm cảnh, tắm biển, bơi thuyền, thả dù, lặn khám phá rặng san hô, câu cá giải trí… Vùng vịnh thích hợp cho việc nuôi trồng và đánh bắt hải sản do có các điều kiện thuận lợi: khí hậu tốt, diện tích bãi triều lớn, nước trong, ngư trường ven bờ và ngoài khơi có trữ lượng hải sản cao và đa dạng với cá song, cá giò, sò, tôm, bào ngư, trai ngọc các loại.

Hiện nay, vịnh Hạ Long đã được UNESCO công nhận là di sản văn hóa thế giới . Hạ Long là một điểm du lịch hấp dẫn vì cảnh quan nơi đây thật đẹp và hữu tình. Phong cảnh Hạ Long không bao giờ bị tẻ nhạt, mỗi một mùa lại mang đến cho Hạ Long một sắc thái riêng đầy ấn tượng. Vịnh Hạ Long là nơi có nguồn tài nguyên dồi dào, hằng năm cung cấp hải sản cho các nhà máy chế biến.

Vịnh Hạ Long là một di sản văn hóa đáng tự hào của dân tộc. Ngày nay, vnh Hạ Long vẫn đang thu hút rất nhiều khách du lịch trong và ngoài nước đến tham quan, mang lại nhiều lợi ích cho nước nhà, chúng ta cần ra sức bảo vệ và giữ gìn vịnh Hạ Long để vịnh ngày càng xanh tươi hơn, mãi mãi là niềm tự hào của đất nước.

Nguyễn Tuyến tổng hợp

Thuyết minh về một cảnh đẹp quê hương em – Văn mẫu lớp 9
3 (60%) 8 đánh giá
Loading...

Từ khóa tìm kiếm